Thursday, May 24, 2018

Bài viết hay(6587)


Phát súng báo động đầu tiên của ông Kim

Với chưa đầy một tháng nữa đến ngày chờ đợi của cuộc họp thượng đỉnh giữa Tổng Thống Donald Trump và Chủ Tịch Kim Jong Un của Bắc Hàn, Bắc Hàn đã trình bày rõ ràng đòi hỏi của họ.
Đòi hỏi này không dính líu gì bao nhiêu đến các cuộc tập trận thường niên mà là vì những lời tuyên bố của Cố Vấn An Ninh Quốc Gia John Bolton và Ngoại Trưởng Mike Pompeo trên các chương trình truyền hình hôm Chủ Nhật tuần rồi, phác họa những điều có thể được đề nghị nếu ông Kim chịu từ bỏ vũ khí hạt nhân của ông.Bắc Hàn đã theo dõi và họ không thích những điều họ nghe được. Lý do duy nhất mà Bắc Hàn đã bỏ công bỏ của trong nhiều năm theo đuổi việc xây dựng một kho vũ khí hạt nhân, với biết bao nhiêu chi phí, chính là vì để sống còn.
Thành ra so sánh với cuộc phi hạt nhân hóa Bắc Hàn kiểu Libya – như ông John Bolton đề nghị hôm Chủ Nhật – hẳn sẽ làm Bắc Hàn khó chịu.
Khi ông Bolton nói đến phi hạt nhân hóa kiểu Libya, hẳn ông muốn nói đến thỏa thuận năm 2003 khi Đại Tá Muammar Gaddafi chịu trao hết những dụng cụ và nguyên liệu hạt nhân mà ông có cho Hoa Kỳ mang về để ở Phòng Thí Nghiệm Nguyên Tử Quốc Gia ở Oakridge, Tennessee.
Nhưng ông Kim và Bắc Hàn thì chỉ nhớ đến đoạn sau khi sau Mùa Xuân Ả Rập, dân chúng Libya nổi dậy, Anh, Pháp và một phần nào Hoa Kỳ đã cung cấp trợ giúp qua không kích cho phe nổi dậy trước việc ông Gaddafi tàn sát thường dân khiến ông Gaddafi sau cùng thua trận, trốn chui trốn nhủi một thời gian rồi bị bắt và bị giết.
Ông Kim hẳn nghĩ là nếu ông Gaddafi còn khả năng vũ khí hạt nhân thì Hoa Kỳ, Anh và Pháp sẽ không dám tấn công chế độ của ông.
Cái nguyên ủy của vấn đề là ngôn ngữ và diễn dịch.
Trong nhiều tháng nay, thế giới nghe rất nhiều về việc Bắc Hàn sẵn sàng phi hạt nhân hóa, một điều mà các nhà phân tích về Bắc Hàn ở miền Nam tỏ vẻ ngạc nhiên. Họ khuyến cáo là có một khoảng cách giữa những gì phía Hoa Kỳ và phía Bắc Hàn định nghĩa phi hạt nhân hóa.
Hoa Kỳ muốn Bắc Hàn từ bỏ vũ khí trong một thời gian ấn định và chỉ sau khi từ bỏ hoàn toàn khả năng vũ khí hạt nhân “kiểu Libya” thì lúc đó họ mới có phần thưởng kinh tế. Họ cũng muốn cho tiến trình này diễn biến nhanh chóng, có lẽ chỉ trong vài năm hay như chính ông Bolton đang nói đến từ sáu tháng đến một năm, chậm lắm là hai năm, cho kịp mùa bầu cử năm nay, hay ít nhất cho kịp kỳ bầu cử tổng thống tới.
Bắc Hàn định nghĩa việc phi hạt nhân hóa của họ rất khác. Điều đầu tiên cần nhấn mạnh là họ muốn nói đến toàn bán đảo Triều Tiên. Điều đó có nghĩa là Hoa Kỳ cũng phải có hành động nữa – có lẽ cắt giảm bớt quân số đang trấn đóng ở Nam Hàn, hay là hủy bỏ cái dù hạt nhân mà Hoa Kỳ đang có để bảo vệ cho các đồng minh trong vùng kể cả Nam Hàn và Nhật Bản. Và nếu Bắc Hàn có từ bỏ vũ khí của họ thì họ cũng muốn có những bảo đảm an ninh.
Giáo Sư Go Myong-Hyun từ Viện Nghiên Cứu Asan Institute nghĩ là Tổng Thống Trump đã “sau cùng gặp đối thủ” khi nói đến chuyện điều đình trên phương diện địa lý chính trị.” Ông tiếp “Hoa Kỳ có vẻ đang ngày càng đưa ra những đòi hỏi thêm, khó khăn hơn, mà Bắc Hàn không muốn. Và đó là lý do tại sao họ nói là nếu các ông cứ tiếp tục đưa thêm đòi hỏi chúng tôi không thích, chúng tôi sẵn sàng bỏ đi chơi chỗ khác.”
Bắc Hàn, theo Giáo Sư Go, rõ ràng biết là Tổng Thống Trump muốn cuộc họp thượng đỉnh này. Ông nói “Ông Trump đã trải nhiều tuần lễ nhận công lao của ông cho kết quả tích cực này. Bắc Hàn hiểu là rất nhiều vốn liếng chính trị của tổng thống nay bỏ vào cuộc họp thượng đỉnh này. Nói một cách khác ông đã bị mắc kẹt. Nếu Tổng Thống Trump không chấm dứt đưa ra thêm đòi hỏi mà không đưa ra cái gì thay thế thì ông sẽ mất cái hội nghị thượng đỉnh ông thèm muốn đó.”
Thêm vào đó, chính cái “nhận công” của tổng thống đã làm Bắc Hàn bực mình. Đã có chỉ dấu cho sự bực mình đó ngay trong chuyến công du lần cuối của Ngoại Trưởng Mike Pompeo đến thủ đô Bình Nhưỡng. Đã có một lúc, một viên chức cao cấp của Bắc Hàn nâng ly chúc mừng ông Pompeo với một lời nhắc nhở là tiến trình này không xảy ra vì chiến lược áp lực tối đa của chính phủ Trump hay của cấm vận.
Nhân vật đó nhắc đến chính sách Byungjin, một chính sách song hành phát triển vũ khí hạt nhân và theo đuổi phát triển kinh tế của Chủ Tịch Kim Jong Un. Chính ông Kim, trong bài diễn văn hôm đầu năm Âm Lịch, mở đường cho những bước ngoại giao này, đã tuyên bố là nay sau khi đạt được vũ khí hạt nhân để bảo vệ an ninh, Bắc Hàn có thể mở cửa ngoại giao để phát triển kinh tế.
Bắc Hàn muốn nhắc nhở thế giới là họ nay đến bàn hội nghị trong một vị trí hùng mạnh. Họ cũng cảm thấy là họ đang phải làm hết mọi nhượng bộ như là một sự đầu hàng vậy. Họ đã ngưng các vụ thử hạt nhân. Họ đã đồng ý trả ba công dân Hoa Kỳ mà họ giam giữ, mặc dầu một số nhà bình luận bảo là thả mấy con tốt không có gì đáng quan trọng. Ông Kim Jong Un đã gặp Tổng Thống Moon Jae-in và hai bên đã ký một tuyên bố, và họ đang tính đến chuyện phá hủy khu thử nghiệm hạt nhân ngay trước truyền thông quốc tế.
Thành ra khi nghe chính phủ Trump nhận là nhờ chính sách áp lực tối đa về cấm vận nên Bắc Hàn mới phải tìm đến bàn hội nghị, đã là một điều mà Bắc Hàn không thể chấp nhận được.
Một số bảo là đây đúng là lối hành xử của Bình Nhưỡng. Rằng đây không phải lần đầu tiên Bắc Hàn từ bỏ những thỏa thuận hay tẩy chay các cuộc điều đình. Điều đó đúng. Nhưng cũng đúng là Bắc Hàn có nhiều kinh nghiệm về đường lối ngoại giao này hơn chính phủ hiện nay của Hoa Kỳ.
Sự việc Bắc Hàn nay công khai tuyên bố là nếu chính phủ Hoa Kỳ cứ tiếp tục với những đòi hỏi như hiện nay, Bắc Hàn sẽ không tính đến chuyện tham dự hội nghị thượng đỉnh nữa, đã chỉ giúp cho những người hoài nghi nói là Bắc Hàn vẫn ngựa quen đường cũ, và lần này cũng chẳng có gì khác. Và sau những cuộc thù tạc, những nụ cười, những cái bắt tay lịch sử và đi dạo trong vườn với Tổng Thống Moon Jae-in, ông Kim Jong Un vẫn là người không thể tin tưởng được.
Và tuyên bố của Bắc Hàn đã làm cho bước tới thêm khó khăn hơn nữa. Nam Hàn và Hoa Kỳ nay phải quyết định làm sao phản ứng.
Liệu họ có đầu hàng và đưa ra nhượng bộ chăng? Có thể phải tính đến chuyện giảm thiểu hơn nữa hay ngưng các cuộc tập trận? Hay là họ cứ tỏ ra cương quyết và hy vọng là ông Kim Jong Un cũng muốn cuộc họp thượng đỉnh với tổng thống Hoa Kỳ không kém gì ông Trump?
Trong khi chờ đợi, phát súng báo hiệu đầu tiêu đánh dấu một giai đoạn mới. Và cho đến nay ông Kim Jong Un đã chứng tỏ ông làm chủ tình hình nhiều hơn là Nam Hàn hay Hoa Kỳ. (Lê Phan)

Bài viết hay(6586)

Trong khi Un thuộc gia đình làm chính trị chuyên nghiệp với một bộ tham mưu và các cố vấn chính trị chuyên nghiệp thì Trump cũng chỉ là một anh làm business nên cabinet của anh là một tập hợp những tay làm business. Nếu làm business không thành công thì cũng chỉ khai phá sản là cùng nhưng nếu anh làm chính trị không thành công thì đất nước sẽ về đâu? Huống hồ Hoa Kỳ là siêu cường #1 của thế giới thi tui không biết ảnh hưởng của chính trị "phá sản" ra sao? Another 30/4/75? Trump khai phá sản bao nhiêu lần rồi nhỉ?
Một cái gì mới, một cái gì cũ
Tôi có một anh bạn già sống tại Úc. Hôm nọ tự nhiên nhận được điện thoại của anh hỏi thăm người dân nước Anh nghĩ gì về đám cưới của Hoàng Tử Harry và cô tài tử Mỹ Meghan Merkle. Anh nói thêm rằng tại Úc người ta quan tâm đến nỗi ngày nào, báo chí và TV cũng đều có một chuyện về đám cưới này.

Tôi hơi ngạc nhiên. Vì thực sự, chính ngay tại Anh đám cưới của Hoàng Tử Harry không gây được bao nhiêu kích thích so với đám cưới của ông anh, Hoàng Tử William. Ðó là vì như lời con gái tôi, “Ðám cưới gì mà không cả được ngày nghỉ thì quan tâm làm gì!”Thế nhưng nghĩ lại việc người Úc hoặc người Mỹ quan tâm đến đám cưới của một ông hoàng tử tại Anh cũng có cái lý của họ.
Walter Bagehot, người sáng lập và là chủ nhiệm tạp chí The Economist từ 1860 đến 1877 đã có nhận định rằng nhà nước Anh có thể chia ra làm hai nhánh. Vương triều có thể coi như là nhánh “trang trọng” của nhà nước. Vai trò của nó là làm biểu tượng cho nhà nước qua truyền thống và những nghi thức. Chính phủ (quốc hội, nội các và hệ thống công chức) là nhánh “hoạt động.” Công việc của nó là điều hành đất nước qua việc làm và thi hành luật pháp, bảo vệ đất nước và cung cấp an ninh trật tự xã hội cũng như là cung ứng cho dân chúng các tiện ích công cộng.
Trong số các quốc gia dân chủ phát triển có lẽ chỉ có Anh Quốc là sự phân nhánh này được thể hiện rõ rệt nhất và được thực hiên một cách hữu hiệu nhất.
Trên thế giới cũng có nhiều quốc gia quân chủ lập hiến như Anh, tỷ như là các nước Bắc Âu hay là Nhật Bản. Nhưng các vương triều tại các quốc gia này hoặc là bình dị quá như tại Bắc Âu hoặc là cách xa với quần chúng quá như tại Nhật, thành ra không đáp ứng được nhu cầu “trang trọng” của quần chúng đối với nhà nước. Thành ra không có gì lạ khi mà những hoạt động của vương triều Anh hấp dẫn sự chú ý của dân chúng các nơi như là Mỹ hay Úc mà nhà nước thiếu một nhánh trang trọng để đại diện cho mình.
Thế nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Cách đây trên hai mươi năm, người ta đã nghĩ rằng vương triều Anh đang trên đà suy thoái và sắp đến lúc sụp đổ. Ðám cưới không may mắn của Thái Tử Charles và Công Nương Diana Spencer đã xói mòn khả năng đoàn kết quần chúng của vương triều bằng cách phá hủy hẳn tính cách trang nghiêm của triều đại. Các cãi vã của cặp vợ chồng hoàng gia này đã cung cấp cho báo chí lá cải không biết bao nhiêu tài liệu giầu có (và ghê tởm) về những hành động của họ và làm cho người ta càng ngày càng có một cái nhìn xấu về vương triều. Và chính nữ hoàng đã không làm cho tình hình tốt đẹp gì hơn trong cung cách cư xử của bà trước cái chết của Diana. Bà đã không nói gì trong suốt năm ngày sau khi Công Nương Diana qua đời và làm tiêu tốn cả chục năm ảnh hưởng đối với quần chúng bằng cái im lặng này.
Nhưng cái tai họa Charles và Diana chỉ là một trong những vấn đề của hoàng gia lúc đó. Hoàng Tử Andrew và cô vợ cũ Sarah Ferguson cũng là một đề tài khác cho báo chí giễu cợt. Ðược biết dưới cái tên “Airmiles Andy” và Freebie Fergie,” cặp này đã nổi tiếng vì cung cách xa hoa của họ. Quyết tâm của Hoàng Tử Charles phải lấy cô Camilla Parker Bowles mà ông đã ngoại tình trong khi còn đang sống với Diana cũng không làm cho vương triều gần gũi gì thêm với quần chúng.
Nay thì hai mươi năm sau tình hình đã đổi khác. Vương triều đã hưng vượng hơn bao giờ hết. Nữ hoàng nay biểu tượng cho sự ổn định trong một thế giới bất ổn định cũng như là biểu tượng cho sự đoàn kết trong một xã hội phân hóa. Bà đã trị vì đất nước đến nay là 66 năm và đã trải qua 12 vị thủ tướng cũng như là vượt qua không biết bao nhiêu là cuộc khủng hoảng chính trị.
Hoàng gia đã thực hiện tốt việc đẩy các ông hoàng như Andrew vào trong hậu trường và thay thế họ với một thế hệ mới thích hợp hơn. Hoàng Tử William và bà vợ Kate Middleton trông đúng như những người nộm trang trọng mà Baehot đòi hỏi đại diện cho vương triều.
Ðám cưới của Hoàng Tử Harry và cô Meghan Markle có triển vọng là một thành công mới trong cuốn sử phục hưng của vương triều. Cố nhiên là đám cưới này không phải là toàn hảo. Gia đình cô Markle trông quái đản bên cạnh gia đình Windsor. Nhưng cũng chính vì vậy đám cưới này cho phép hoàng gia Anh một cơ hội tốt để thích ứng với một thế giới mới đa dạng và đa tình cảm hơn.
Cô Markle là một diễn viên điện ảnh Mỹ, hỗn chủng và ly dị, tiêu biểu cho tất cả những cái gì trước kia là cấm kỵ đối với hoàng gia Anh. Và với kinh nghiệm của một diễn viên cô có thể nói là có các điều kiện lý tưởng để hoàn thành sự nghiệp mới của mình. Còn Hoàng Tử Harry thì phối hợp một cái duyên dáng đơn giản và thành thật làm cho người ta dễ mến và dễ gần gụi hơn.
Trong truyền thống Anh, một cái áo cưới phải có “một cái gì cũ, một cái gì mới, một cái gì vay mượn và một cái gì xanh” (something old, something new, something borrowed and something blue) biểu hiện một sự tiếp nối nhưng không phải là hoàn toàn thủ cựu với hy vọng cho một cuộc sống hạnh phúc biểu tượng qua mầu xanh. Ðám cưới này đã đáp ứng được một phần lớn những ước vọng đó. Chúng ta hãy chúc cặp vợ chồng mới được hạnh phúc. (Lê Mạnh Hùng)
Tổng thống Ukraine bị tố chi cho ông Cohen $400,000 để dàn xếp gặp TT Trump
Tổng Thống Petro Poroshenko (trái) bắt tay Tổng Thống Donald Trump trong buổi gặp gỡ tại Tòa Bạch Ốc ngày 20 Tháng Sáu, 2017. (Hình: Olivier Douliery-Pool/Getty Images)
KIEV, Ukraine (NV) – Tổng Thống Petro Poroshenko của Ukraine bị tố trả $400,000 cho ông Michael Cohen, luật sư riêng của Tổng Thống Donad Trump, để ông này dàn xếp cuộc gặp gỡ với nhà lãnh đạo Mỹ hồi Tháng Sáu, 2017.
Theo bản tin của BBC hôm Thứ Tư, dựa theo các nguồn tin ở thủ đô Kiev của Ukraine, ông Cohen nhận số tiền này từ các trung gian thay mặt ông Poroshenko, mặc dù ông Cohen không phải là một người ghi danh vận động đại diện cho Ukraine, theo luật của Mỹ.Ông Cohen bác bỏ tố cáo này.
Sau khi ông Poroshenko gặp ông Trump ở Tòa Bạch Ốc trở về, cơ quan chống tham nhũng của Ukraine ngưng điều tra ông Paul Manafort, người từng là chủ tịch ủy ban vận động tổng thống của ông Trump.
Theo nhật báo New York Times, ông Manafort từng nhận hàng triệu đô la của nhóm ly khai thân Nga và chống ông Poroshenko, ở miền Đông Ukraine.
Theo BBC, một giới chức tình báo cao cấp trong chính quyền ông Poroshenko mô tả những gì xảy ra trước cuộc họp thượng đỉnh trong Tòa Bạch Ốc.
Giới chức này cho biết, khi liên lạc với ông Cohen, ông nói rằng những nhà vận động cho Ukraine cũng như nhân viên tòa đại sứ chỉ có thể dàn xếp cho ông Poroshenko chụp hình với ông Trump.
Trong khi đó, ông Poroshenko cần được thấy như là “đang nói chuyện với ông Trump.”
Thế là, theo giới chức này, ông Poroshenko quyết định “đi cửa sau” để đến ông Trump, và công việc này được giao cho một cựu nhân viên của ông Poroshenko, với sự giúp đỡ của một thành viên Quốc Hội Ukraine.
Người này liên lạc với một số người có tham dự một tổ chức thiện nguyện của người Do Thái ở tiểu bang New York, tên là Chabad of Port Washington. (Một phát ngôn viên của Chabad of Port Washington yêu cầu BBC nói rõ các giới chức của tổ chức này không dính dáng gì đến vụ này).
Cuối cùng, mọi chuyện đến tay ông Cohen, người được trả $400,000 để giúp thực hiện.
Không có dấu hiệu nào cho thấy Tổng Thống Trump biết về vụ trả tiền này.
Một nguồn tin thứ nhì ở Kiev kể với BBC mọi chuyện tương tự, nhưng có một điều khác, số tiền được trả là $600,000.
Luật Sư Michael Avenatti, người đại diện cô Stormy Daniels, ngôi sao phim người lớn đang có vụ kiện với ông Trump, cũng nói, Báo Cáo Các Hoạt Động Nghi Ngờ do ngân hàng của ông Cohen khai và nộp cho Bộ Tài Chánh có nói vị luật sư riêng của tổng thống có nhận tiền của “các nhóm quyền lợi Ukraine.”
Cũng như ông Cohen, hai người Ukraine hoạt động “cửa sau” cho Tổng Thống Poroshenko bác bỏ những tố cáo này.
Văn Phòng Tổng Thống Ukraine ban đầu từ chối phỏng vấn về đề tài này, nhưng khi được một nhà báo địa phương hỏi thì nói rằng câu chuyện này “là dối trá rõ ràng, là vu khống, và là giả tạo.” (Đ.D.)
Ngưng chiến mậu dịch
Đầu Tháng Tư, khi hai chính phủ Mỹ và Trung Quốc phát lệnh một cuộc chiến tranh mậu dịch, bên này dọa đánh thuế nhập cảng trên hàng của bên kia, mục này đã nhận xét cả hai cùng “Nâng cao, đánh khẽ” và đoán rằng sớm muộn “cuộc chiến có thể xuống thang.”
Cuối tuần qua, quả nhiên họ đã “xuống thang.” Sau hai ngày trò chuyện giữa ông Steven Mnuchin, bộ trưởng Tài Chánh Mỹ, và ông Lưu Hạc, phó thủ tướng nước Tàu, hai bên tuyên bố đình chiến. Bản thông cáo chung nói rằng hai bên đồng ý sẽ giảm bớt số khiếm hụt mậu dịch của Mỹ, nhưng không nói sẽ bớt chỗ nào và bớt bao nhiêu, dù trước đây Mỹ đòi bớt mỗi năm $200 tỷ, hơn một nửa số thâm thủng $375 tỷ năm ngoái.Cuộc ngưng bắn bắt đầu, Tân Hoa Xã, cái loa của Cộng Sản Trung Quốc, loan tin “ông Lưu Hạc đạt thắng lợi.” Vì chính phủ Mỹ ngưng, không đánh thuế trên $150 tỷ hàng Trung Quốc như mới đe dọa gần hai tháng trước. Tổng Thống Trump cũng “tuýt” rằng phe ta thắng lớn! Vì Trung Cộng đã hứa sẽ mua thêm nông sản và dầu cùng khí đốt của nước Mỹ.
Nhà kinh tế Greg Ip viết trên nhật báo The Wall Street Journal, một tờ báo bảo thủ chuyên về kinh tế, tài chánh thường ủng hộ đảng Cộng Hòa, có vẻ đồng ý với ông Lưu Hạc. Ông cũng thấy rằng Trung Cộng có vẻ thắng (China, incredibly, appears to be winning). Vì họ thoát không bị đánh thuế (1,300 món hàng, như Mỹ đã đe dọa) trong khi không nhượng bộ một cái gì đáng kể. Thế cờ của Trung Cộng yếu hơn, Greg Ip nhận xét, vì nếu chiến tranh mậu dịch xảy ra thì kinh tế Trung Cộng thiệt hại nhiều hơn Mỹ. Nhưng họ lại thắng, vì cao tay.
Ông thấy hai lý do khiến Mỹ nhượng bộ. Một là Mỹ đang cần Trung Cộng trên ván cờ bom nguyên tử của Bắc Hàn, ngay trong tháng này. Hai là các tiểu bang nông nghiệp ở Mỹ đã bỏ phiếu cho Tổng Thống Trump lo sẽ bị Bắc Kinh trả đũa, đánh thuế trên những thứ như bắp, đậu nành và cao lương. Năm 2016, ông Trump thắng ở tiểu bang Iowa, họ bán cho Trung Quốc gần $2 tỷ nông sản, phần lớn là đậu nành. Trung Cộng đánh đúng huyệt. Ông Trump không muốn mất phiếu trong mùa bầu cử Quốc Hội năm nay.
Sau khi vụ Trump-Kim hội ngộ (nếu có) và sau khi dân Mỹ bỏ phiếu xong, thế cờ sẽ khác. Bởi vì lời hứa mua nông sản và dầu, khí của Trung Cộng không ảnh hưởng tới kinh tế Mỹ nước như chúng ta tưởng. Cả hai loại “hàng hóa” đó đều mua bán trên thị trường thế giới. Giá cả do cung cầu quyết định, không ai có thể sắp đặt bắt người ta phải trả giá cao trong khi thị trường giá thấp.
Ông Steven Mnuchin nói Trung Cộng sẽ mua thêm nông sản, 35% đến 40%. Mỗi năm Trung Quốc mua hàng trăm tỷ đô la nông sản, nước Mỹ cung cấp 20%, khoảng $21 tỷ. Khoảng hai phần ba là đậu nành.
Dù ông Lưu Hạc có hứa hay không thì nước Tàu vẫn cần mua đậu nành. Bữa ăn của người Tàu đang thêm món thịt, ngày càng nhiều. Nuôi gia súc cần đậu nành. Trung Quốc mua 60% tổng số đậu nành bán trên thế giới. Một nửa số đó nhập cảng mua từ Brazil, một phần ba mua của Mỹ. Nếu Trung Quốc mua thêm đậu nành của Mỹ, thì sẽ bớt mua của Brazil. Brazil sẽ hạ giá đậu nành, các nước khác sẽ mua của Brazil, sẽ bớt mua của Mỹ. Nhà nông Brazil sẽ đi trồng thứ ngũ cốc khác, trong khi nhà nông Mỹ sẽ trồng thêm đậu nành.
Thị trường nông sản thế giới vẫn chạy theo luật cung cầu như vậy. Các nhà nông Mỹ quen sống với quy luật thị trường. Họ cạnh tranh với nông gia nước khác nhờ tăng năng suất, chứ không nhờ nhà nước bảo trợ! Đậu nành, hay bắp, hay cao lương đều như vậy cả.
Dầu và khí đốt tương tự như vậy. Ông Lưu Hạc hứa sẽ tăng số nhập cảng gấp đôi trong vòng năm năm. Các nhà máy, lò điện bên Tàu cần mua khí đốt. Hiện nay nhu cầu mua khí đốt lỏng (LNG) của Trung Quốc đang lên, đứng hàng đầu thế giới. Hiện nay Mỹ đang tăng gia xuất cảng dầu và khí đốt, nhờ kỹ thuật khai thác mới, hiệu năng cao; trở thành một trong ba nước xuất cảng nhiều nhất. Nếu Trung Quốc không mua thì họ bán cho nước khác. Giá cả do thị trường toàn cầu quyết định chứ không chính phủ nào áp đặt nổi.
Năm ngoái Trung Quốc mua $2.7 tỷ dầu, khí của Mỹ, bằng 2.9% tổng số dầu khí nhập cảng. Nhu cầu của người Tàu còn lên cao, thế giới chưa cung cấp đủ, nếu mua thêm của Mỹ thì cũng không giảm số mua từ nước khác. Mùa Đông vừa rồi, nhiều khu vực ở miền Bắc nước Tàu sưởi nóng không đủ, nhiều nhà bị cắt sưởi luôn, mặc dù đã cấp thời tăng số hơi đốt mua từ Australia và mấy nước Trung Á.
Trước khi ông Lưu Hạc qua “đàm phán,” từ năm ngoái công ty CCNP của Trung Cộng đã xin ký hợp đồng dài hạn mua LNG từ vùng Vịnh Mexico của công ty Mỹ Cheniere Energy Inc. Mỗi năm sẽ bán 1.2 triệu tấn hơi lỏng, cho tới năm 2043. Nước Tàu sẽ nhập cảng thêm nhiều dầu, nhiều khí đốt, không cách nào khác!
Tóm lại, ông Lưu Hạc đã long trọng hứa sẽ mua nông sản và dầu, khí, những thứ mà đằng nào nước Tàu cũng phải mua thêm!
Tất nhiên, Trung Cộng có thể mua thêm các bộ phận bán dẫn (semiconductors) của Mỹ, năm ngoái đã mua hơn $6 tỷ; và họ rất muốn mua thêm. Nhưng chính phủ Mỹ có muốn bán hay không? Năm ngoái Mỹ xuất cảng $47 tỷ các thứ chíp, phần lớn sang các nước Á Châu khác, để ráp vào đồ điện tử do các công ty Mỹ sản xuất. Nếu bán sang Tàu tức là các công ty Mỹ phải chuyển các nhà máy ráp sang nước Tàu, mà ở dó lương công nhân cao hơn!
Tháng trước, Bộ Thương Mại Mỹ đã cấm không bán chíp cho ZTE Corp., một công ty lớn sản xuất điện thoại của Trung Quốc. Vì ZTE đã vi phạm lệnh cấm vận trên Iran, một nước đối đầu với Mỹ. Nhưng ông Lưu Hạc đã nói khéo làm sao mà chính phủ Trump đổi ý kiến, ZTE thoát không bị sạt nghiệp! Chính phủ Mỹ đã hy sinh một vấn đề an ninh quốc gia để chìu lòng Bắc Kinh, nhường nhịn tối đa.
Bắc Kinh có thể làm đúng lời hứa của Lưu Hạc. Nếu họ tăng số nông sản của Mỹ thêm 40%, thì sẽ từ hơn $20 tỷ lên thành gần $30 tỷ. Tăng gấp đôi số mua năng lượng, sẽ lên thành gần $6 tỷ. Những con số đó quá nhỏ so với mục tiêu mà chính phủ Trump yêu cầu, là phải cắt bớt $200 tỷ khiếm hụt mậu dịch!
Nhưng nếu Bắc Kinh chịu thua, đồng ý mua thêm hàng hóa để giảm bớt $200 tỷ khiếm hụt mậu dịch, thì trong thực tế kinh tế Mỹ không thể đáp ứng để đạt chỉ tiêu đó!
Kinh tế Mỹ đang lên đến đỉnh cao nhất trong chu kỳ phát triển. Tỷ lệ thất nghiệp xuống dưới 4%, và sẽ còn xuống nữa. Mỹ đang bước vào giai đoạn “toàn dụng,” rất khó kiếm được công nhân và nhân viên làm thêm việc. Các nhà máy cũng gần như toàn dụng, muốn sản xuất thêm phải mất nhiều năm.
Chẳng hạn, nếu Trung Cộng chịu mua thêm máy bay Boeing, mỗi chiếc từ $250 đến $300 triệu thì sao? Năm ngoái, Boeing xuất cảng sang Tàu được $16.3 tỷ, trong số hơn $93 tỷ bán khắp thế giới. Hiện nay công ty có 5,800 đơn đặt hàng mua, số “backlog” này phải bẩy năm mới cung cấp được. Boeing có thể bán thêm 10 máy bay một năm cho Trung Quốc nếu yêu cầu các khách hàng khác hoãn thời hạn nhận hàng. Nhưng bán cho Trung Quốc thì khỏi bán cho nước khác! Trì hoãn sẽ mất khách, họ sẽ đi mua của Airbus bên Âu Châu!
Tóm lại, cuộc “chiến tranh mậu dịch” khó xảy ra vì không đơn giản. Cán cân thương mại không phải là vấn đề lớn nhất trong cuộc cạnh tranh giữa Mỹ và Trung Quốc. Vấn đề lớn hơn là tham vọng của ông Tập Cận Bình trong kế hoạch “Made in China 2025” nhằm nâng cao trình độ kỹ thuật của các công ty Trung Quốc. Họ muốn đuổi kịp Mỹ, sẵn sàng vi phạm bản quyền, quyền sở hữu trí tuệ của công nghiêp tiên tiến Mỹ; trong khi đó chiếm lấy các thị trường Mỹ đang nắm trong tay. Bắc Kinh hạn chế hoạt động của các xí nghiệp ngoại quốc ở nước họ, buộc các công ty Mỹ phải cộng tác với người Tàu, phải chuyển giao kỹ thuật, nếu cần thì ăn cắp.
Sau cùng, nguyên nhân chính gây ra khiếm hụt mậu dịch là người Mỹ không thích tiết kiệm mà thích mua sắm. Không chính phủ nào có thể bắt dân Mỹ tiết kiệm nhiều hơn. Nếu nước Mỹ bớt được số khiếm hụt với Trung Quốc thì sẽ tăng khiếm hụt với nước khác. Thay đổi số mua bán một món hàng nào đó, với một nước nào đó, cũng không giảm bớt được số khiếm hụt bao nhiêu.
Trong khi đó thì Trung Quốc cũng đang thay đổi. Họ không thể kéo dài chính sách kinh tế dựa trên xuất cảng. Số thặng dư mậu dịch lên tới gần 10% Tổng Sản Lượng Nội Địa (GDP) vào năm 2007, đã tụt xuống chỉ còn là 1.3% GDP trong năm 2017, năm nay sẽ xuống chỉ còn 1%, và sang năm sẽ tiếp tục giảm. Ba tháng đầu năm 2018, cán cân mậu dịch của nước Tàu đã khiếm hụt, lần đầu tiên trong 17 năm.
Màn “giáo đầu” cho cuộc chiến tranh mậu dịch đã tạm ngưng, chưa biết các màn sau sẽ diễn ra sao. Trong hai tháng qua, Tập Cận Bình có vẻ bình thản, im lặng, và lên mặt kêu gọi thế giới phải bảo vệ tự do mậu dịch, theo đúng chủ nghĩa tư bản! Trong khi đó thì phía chính phủ Mỹ nói lớn, nói nhiều, và đe dọa rất mạnh!
Lý do vì Tập Cận Bình đang ngồi vững trên cái ghế “chủ tịch suốt đời.” Còn ông tổng thống Mỹ thì lúc nào cũng nghĩ tới những cuộc bầu cử sắp tới! Cho nên không thể trách tại sao tổng thống Mỹ nói nhiều thế, mà khi vào việc cũng vậy vậy thôi! (Ngô Nhân Dụng)

Bị ép, nhiều hãng máy bay chấp nhận Đài Loan ‘thuộc’ Trung Quốc


Trang web của một số hãng hàng không cho thấy Đài Loan thuộc Trung Quốc. (Hình: AP Photo/Ng Han Guan)
BẮC KINH, Trung Quốc (AP) – British Airways, Lufthansa, và Air Canada là ba trong số 20 hãng hàng không bây giờ gọi Đài Loan, một đảo quốc tự trị, là một phần lãnh thổ của Trung Quốc, trên trang web của họ, phù hợp với đòi hỏi của Bắc Kinh, mà Tòa Bạch Ốc từng gọi là “sự phi lý đi ngược lại nhân loại.”
Hiện chỉ còn hai ngày để các công ty hàng không ngoại quốc quyết định có tuân thủ lệnh của Bắc Kinh, hoặc chấp nhận hậu quả, có thể ảnh hưởng doanh nghiệp của họ tại Trung Quốc, bao gồm bị trừng phạt nữa.Hiện nay, có nhiều công ty tuân theo yêu cầu này của Bắc Kinh, ví dụ như American Airlines, United, KLM, Quatas, Singapore Airlines, Philippines Airlines, Air France, Iberia, Malaysia Airlines, Aeroflot,…
Việc các hãng hàng không chấp nhận để chữ “Đài Loan-Trung Quốc” ở trên trang web của họ cho thấy chiến thắng của Chủ Tịch Tập Cận Bình và đảng Cộng Sản Trung Quốc đang cai trị đất nước này, trong việc ép các công ty nước ngoài tuân thủ quan điểm về địa chính trị của họ, ngay cả khi các công ty này hoạt động bên ngoài lãnh thổ Trung Quốc.
Những người khác chỉ trích rằng hành động này của Trung Quốc tạo ra lo ngại là sẽ có tiền lệ cho các vấn đề khác sau này.
“Chúng tôi mạnh mẽ phản đối hành động này của Trung Quốc, ăn hiếp, ép buộc, và đe dọa để đạt mục đích chính trị của họ,” Bộ Ngoại Giao Đài Loan nói qua một tuyên bố gởi cho AP. “Chúng tôi kêu gọi tất cả các quốc gia trên thế giới đoàn kết lại để bảo vệ tự do ngôn luận và tự do thương mại. Chúng tôi cũng kêu gọi các doanh nghiệp tư nhân cùng nhau phản đối yêu cầu vô lý này của Bắc Kinh.”
Mới đây, công ty quần áo Gap của Mỹ phải xin lỗi và thu hồi tất cả áo thun có in bản đổ Trung Quốc mà không có Đài Loan.
Hồi Tháng Giêng, Delta Airlines, Marriot, Zara, và công ty sản xuất dụng cụ y tế Medtronic đều phải lên tiếng xin lỗi Trung Quốc vì gọi Đài Loan là một quốc gia.
Bà Carly Ramsey, một chuyên viên về rủi ro thương mại làm việc cho Control Risks, một công ty cố vấn ở Thượng Hải, nhận xét về tình thế thương mại hiện này với Trung Quốc như sau: “Không thể nói ‘không’ một cách đơn giản. Càng ngày, chúng ta càng thấy, trong tình huống này, không tuân thủ không phải là một giải pháp tốt, nếu muốn kinh doanh tại và với Trung Quốc.” (Đ.D.)

Bài viết hay(6585)

Image result for người việt làm nail ở mỹCó lẽ phái viết một tập truyện cười về người Việt ở nơi đây. Từ truyện cười về người Việt theo Cộng Sản hay chống Cộng, người Việt sang chảnh, người Việt làm nail ở Mỹ, người Việt cắt cỏ, sửa xe, người Việt share phòng share tình, người Việt cho thuê nhà hay mướn nhà, người Việt cho vay/chơi hụi, người Việt làm dịch vụ dạy kèm, người Việt làm dịch vụ gửi tiền gửi hàng từ Mỹ về Việt nam giá rẻ, người Việt lái xe “kiểu “Bolsa”, etc... Từ ngữ lái xe “kiểu “Bolsa” đã trở thành chữ quen thuộc của người gốc Việt ở ngay tại khu Little Saigon cũng như ở xa về đây chơi.Tập truyện cười về người Việt ở Mỹ và 'giấc mơ Mỹ' chắc chắn là khôi hài lắm, sẽ rất hấp dẫn đối với người Việt ở Mỹ hơn cả truyện Cống Quỳnh hay Phi Lạc sang Tàu của Hồ Hữu TườngImage result for share phong share tinh

KHÔNG TẨY NÃO TRẠNG DÂN TA SẼ CÒN MUÔN ĐỜI KHỔ


Não trạng của không ít những người có trách nhiệm quản lý điều hành đất nước còn tin vào tình hữu nghị viển vông “4 tốt và 16 chữ vàng”, luẩn quẩn trong tư duy tiểu nông lạc hậu “nuôi con gì, trồng cây gì”, rồi hô hào “học tập theo tấm gương của Bác Hồ vĩ đại”, nhưng thực tế việc làm chẳng giống gì. Dân tộc ta như người con gái xinh đẹp, quyến rũ sao lại lấy nhiều ông chồng như bông hoa lài… Tội nghiệp thật!

Theo tác giả Awake Phamtt cho biết nhận xét của người Nhật về người Việt mình: “Người Việt các anh sẽ muôn đời khổ. Đấy là vì các anh chỉ biết nghĩ đến những cái lợi lộc nhỏ của cá nhân mà không biết nghĩ đến cái lợi lớn của chung”...

Nhận xét này rất sòng phẳng, và rất đau. Giáo sư Hoàng Tụy thẳng thắn thừa nhận: ý kiến nói trên làm chúng ta quá buồn, nhưng quá đúng. Mà cái não trạng ấy có từ trên xuống dưới, từ kẻ ít học đến những trí thức bằng cấp đầy mình, từ anh cán bộ xã đến các ông lãnh đạo cao. Thế đấy. Chừng nào chúng ta còn chưa tẩy được cái não trạng đó thì đất nước cứ còn lạc hậu nghèo nàn. Người Việt dũng cảm khi chống ngoại xâm nhưng trong thế giới này thiếu dũng cảm khi xây dựng hòa bình thì cũng mãi mãi lệ thuộc kẻ khác.
Không có gì đau đớn hơn là sống trong một quốc gia mà người với người nghi ngờ nhau, dân không tin Nhà nước và ngược lại. Chúng ta sẵn sàng hợp tác với các nước, trong đó có cả Mỹ, Nhật và Trung Quốc trên cơ sở bình đẳng và cùng có lợi. Vấn đề là Việt Nam phải có tiềm lực thì mới có thể thực hiện được điều đó. Vẫn còn là một nền kinh tế phụ thuộc vào nước ngoài và về mặt tư tưởng thì không thấy mặt trái của Trung Quốc, cứ coi đó là một nước XHCN chân chính, cùng chung hệ tư tưởng với VN... thì làm gì mà có thể hợp tác trên cơ sở bình đẳng và cùng có lợi.

Về phía Nhà nước
Nước nào cũng có Nomenklatura cả, nhưng sự khác biệt cơ bản là ý thức và khả năng của Nomenklatura đó có phục vụ cho đất nước không? Các chính trị gia của Mỹ, Pháp, Anh… là những người biết nói năng lưu loát, biết thuyết phục, biết đấu tranh có tình có lý, và có một cơ chế đồng thuận từ lâu, họ không thể phá bỏ, nên quan hệ giữa họ với dân trong một chừng mực nào đó, có tương tác. Cơ chế là điều không thể thiếu. Cơ chế là bộ khung cho mỗi Nhà nước tồn tại và phát triển, thước đo để đánh giá cơ chế là các chỉ số khách quan về mọi mặt hoạt động trong xã hội, không có thống kê khách quan thì miễn nói tới cơ chế. Nếu có ai làm tốt thì chỉ là hiện tượng ngẫu nhiên, và cái tốt đó chỉ như lóe sáng trong đêm đen mà thôi.
Người yêu nước trước hết phải là người nói thật. Người lãnh đạo bây giờ nhân dân cần lựa chọn đấy là yêu nước và nói thật, thực hiện bằng được công khai minh bạch và để cho dân nói.
Vấn đề nhân sự rất quan trọng, quyết định đến sự thành bại của đổi mới, quyết định tương lai của dân tộc. Nguyên tắc "Tập trung trước, dân chủ sau" sẽ cản trở lựa chọn người có đủ Tài và Đức. Lúc sinh thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt là người đã đề nghị áp dụng nguyên tắc "Dân chủ trước, tập trung sau" trong tuyển chọn nhân sự.
Muốn có được nhân sự tốt, đáp ứng được yêu cầu của đất nước, cách làm tốt nhất là công khai, minh bạch trong đời sống chính trị, công khai các ý kiến chỉ đạo, trách nhiệm của từng thành viên Bộ Chính trị và Ban Bí thư. Công khai, minh bạch trong chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao, từ đó lịch sử ghi nhận rõ những đóng góp của các vị lãnh đạo với đất nước.
Về kinh tế, Nhà nước cần tạo ra môi trường minh bạch, lành mạnh, đầu tư vào những ngành sáng tạo ra những giá trị mới, phát huy nhân lực trẻ, năng động, cập nhật công nghệ mới nhanh tạo cơ hội cho những người có khả năng kinh doanh, có ý tưởng kinh doanh phát huy cao nhất khả năng của mình. Công khai, minh bạch để loại những nhà lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước không xứng đáng, có cơ hội cho bất kỳ người nào có đủ năng lực đảm đương các vị trí lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước. Đồng thời, nhanh chóng công khai, minh bạch cổ phần hoá doanh nghiệp nhà nước.
Riêng công khai, minh bạch về tài chính như ở Thái Lan, thấy rõ rất có tác dụng. Ta cũng nên làm như họ công bố tài sản (tài khoản, cổ phiếu, bất động sản, kể cả đồ nữ trang...) của công chức cấp cao, kể cả những các nhân liên quan như người hôn phối, anh em, con cái. Thỉnh thoảng, công bố số cập nhật để so sánh với con số lúc trước. Việc này được luật hóa, tùy Nhà nước ta có dũng khí mà mang ra thực hiện hay không.
Giới doanh nhân
Muốn vươn lên cạnh tranh bình đẳng với nền kinh tế của các nước tham gia hội nhập kinh tế quốc tế thì các doanh nghiệp thuộc các thành phần kinh tế khác nhau trong nước phải liên kết với nhau để tạo sức mạnh tập thể để cạnh tranh với những đối thủ nước ngoài có tiềm lực mạnh hơn. Không thể chấp nhận quan điểm các doanh nghiệp trong nước cạnh tranh với nhau để doanh nghiệp nước ngoài hưởng thế "tọa sơn quan hổ đấu" và thực hiện chính sách tách bó đũa ra để bẻ dần từng chiếc đũa.
Doanh nhân có trách nhiệm với đất nước, xác định giá trị của doanh nhân là sáng tạo ra những sản phẩm, dịch vụ có khả năng cạnh tranh trên thị trường thế giới. Lấy đó, làm niềm đam mê, khát vọng hướng tới, chứ không phải chỉ tìm cách dựa vào quan hệ, kiếm lợi nhanh trên cơ sở ăn chia lợi ích với quan chức, rồi ăn chơi, tiêu xài xa xỉ.

Người dân
Nhìn ra nước ngoài, người Hàn Quốc yêu nước, tự hào dân tộc, và đã biết thể hiện lòng mình qua những việc cụ thể, hàng hóa tiêu dùng là một thí dụ: Tuyệt đại đa số hàng hóa, vật dụng hàng ngày, xe cộ của họ, đều làm tại Hàn Quốc. Muốn đạt tới trình độ đó, Hàn Quốc đã phải trải qua nhiều năm tháng rất vất vả, nhưng họ đã vượt qua được vì dân trí và cái tâm của họ với đất nước rất đáng nể trọng.
Người Hàn Quốc đã học được đức tính kiên nhẫn, tỉ mỉ của người Nhật, kẻ thù truyền kiếp trước đây, họ cũng đã học được của người Mỹ đầu óc thực dụng trong khoa học, đặc biệt là cách tiếp cận với thế giới bên ngoài, nên họ không khép nép, tự ti, vì không biết cần và phải làm những gì ở môi trường không phải của mình, nhưng họ vẫn giữ được bản chất Hàn của họ. Có lẽ vì vậy mà họ không mất gốc, phát triển được mọi mặt trên cơ sở không tự đánh mất mình.
Chúng ta nên dùng hàng Việt Nam ngay từ bây giờ, giảm bớt những gì không thực cần thiết lắm từ nước ngoài về, nhưng rất cần phải biết mình, biết người, để tiến tới thực sự tự lực, tự cường. Những người dân khi mua sắm, tiêu dùng sản phẩm Việt Nam, góp ý, yêu cầu, đòi hỏi để các doanh nghiệp VN xây dựng những sản phẩm có khả năng cạnh tranh trên thị trường.

Tẩy não trạng
Nhận xét về thói hư, tật xấu của người Việt thì nhiều lắm, có người đã viết thành cuốn sách để giáo dục thế hệ trẻ. Một nguyên nhân quan trọng là chúng ta bị ngoại bang đô hộ nhiều năm. Qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ đúng là có mang lại độc lập cho dân tộc, nhưng chưa có tự do theo đúng nghĩa của nó, nghĩa là tư duy giải phóng không bị cuốn theo một chiều nhưng dân ta thường xuyên bị áp đặt cách nghĩ phải uốn theo chiều mà người ta đã mò mẫm, định sẵn cho mình mặc dù con đường phát triển không biết kết quả rồi sẽ ra sao.
Lo nhất là lãnh đạo sợ, thần phục sức mạnh kinh tế và quân sự của Trung Quốc, bị móc “xà mâu” của họ vào “4 tốt và 16 chữ vàng”!
Chúng ta không dại gì mà gây hấn, đối đầu với nước láng giềng khổng lồ ở phương Bắc, nhưng chỉ có đấu tranh cho sinh tồn thực sự, chúng ta mới thoát được “tư tưởng nô lệ” và cuộc đấu tranh này phải là lò luyện tư duy, tự chủ, giải phóng lợi ích thiển cận của những nhóm trục lợi.
Lãnh đạo nếu biết nhìn lại mình (các khiếm khuyết trong quá trình điều hành) biết lắng nghe ý kiến của dân, rèn luyện, nâng cao nhận thức về quản trị, biết vượt lên chính mình, nói tiếng nói của dân tộc trong sự nghiệp xây dựng kinh tế xã hội và bảo vệ độc lập, chủ quyền của đất nước thì nhất định sẽ được nhân dân đồng hành, ủng hộ.

Thay cho lời kết
Nhà báo Kỳ Duyên tự vấn, liệu có thể coi tính cách chỉ biết coi những lợi ích nhỏ của cá nhân là sản phẩm của một môi trường sống và cơ chế quản lý kiểu xin-cho khiến con người ta, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ngay lập tức chỉ nghĩ đến cái lợi cỏn con của mình, mà quên mất những điều về lòng tự trọng, lợi ích chung.
Sự cào cấu, xâu xé kiểu đó, xét cho cùng, đáng thương. Và cũng vì thế, mà Việt Nam hướng tới những giá trị phổ quát, văn minh của nhân loại còn quãng cách khá xa… và dân ta sẽ còn muôn đời khổ.

Tô Văn Trường

Kiểm soát quyền lực bằng đạo đức cách mạng?

Ngày xưa, cụ Hồ nhiều lần nhắc nhở các đảng viên cán bộ của mình: “Mỗi đảng viên, cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng”, phải “thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư”, phải “thật trong sạch”... Và Đảng của Cụ cũng thường xuyên tiến hành phê bình, kiểm điểm, coi “đấu tranh phê bình, tự phê bình” là vũ khí sắc bén để tiêu diệt chủ nghĩa cá nhân, kiểm soát các cán bộ, nhất là cán bộ có chức có quyền... Vậy mà trên thực tế, dù cố gắng đến đâu, việc kiểm soát những đảng viên lạm dụng quyền lực đều đã thất bại (chỉ có điều, khi đó người ta thường nhận định số đảng viên, cán bộ kém đạo đức, lạm dụng quyền lực “chỉ là bộ phận nhỏ”). Thất bại vì, cái cách kiểm soát quyền lực bằng đạo đức, gọi là “đức trị” đã lạc hậu so với việc kiểm soát bằng luật pháp, tức là “pháp trị”, mà thực hành “đức trị” trong thể chế độc đảng toàn trị thì càng không thể thành công.
Đến nay, khi đạo đức của đảng viên cán bộ càng xuống cấp quá nhiều – xuống một cách trơ tráo và trơ trẽn – so với mấy chục năm về trước (chính Trung ương Đảng của ông Trọng cũng phải nhận định là bộ phận nhỏ kia đã thành “bộ phận không nhỏ” rồi mà), thì việc kiểm soát quyền lực lại càng khó khăn gấp bội. Huống chi, nếu căn cứ vào những phát ngôn của ông Tổng bí thư, cái định nghĩa đạo đức của ông ngày nay nó mơ hồ, nhập nhằng hơn định nghĩa của cụ Hồ ngày trước nhiều. Không biết có phải ông vốn là người của Hội đồng lý luận nên ông đã gắn “đạo đức” vào với ‘ý thức, tư tưởng’? Tha hóa về đạo đức tức là “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, tức là hoài nghi sự đúng đắn của việc đưa đất nước tiến theo con đường XHCN, hoài nghi sự lãnh đạo độc tôn của Đảng, hoài nghi mối quan hệ “4 tốt, 16 chữ vàng” của Đảng... Thành thử, bao nhiêu năm trước, với khái niệm đạo đức còn có tính cổ điển – đạo đức ít ra vẫn thuộc phạm trù đạo đức chứ không phải cái gì khác lộn sòng vào – mà đảng đã không rèn nổi đảng viên cán bộ của mình, đã không kiểm soát nổi cán bộ chức quyền; nữa là bây giờ, thời đại thì đã khác, ông Tổng bí thư lại cố dùng khái niệm đạo đức lập lờ, mơ hồ của mình để kiểm soát quyền lực thì liệu ông sẽ thành công hay thất bại đây?
Bauxite Việt Nam

Nghị quyết Trung ương 7 ĐCSVN ban hành ngày 19.05 đặt mục tiêu đến 2020 hoàn thiện cơ chế kiểm soát quyền lực
Kiểm soát quyền lực liên quan trực tiếp nhất, quyết định nhất đến sự xóa bỏ tệ chạy chức, chạy quyền hiện nay; và đây là nguyên lý gần gũi nhất để đi đến mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.
Nhưng trong một vòng xoáy của quyền lực, ai đủ để có thể kiểm soát chính vòng xoáy đó mà không bị nó nghiền nát hoặc bị cuốn theo vòng xoáy (tính hình thức)? Trung ương ĐCSVN đã đề ra một nguyên tắc là 'mọi quyền lực đều phải được kiểm soát chặt chẽ bằng cơ chế, quyền hạn, phải được ràng buộc bằng trách nhiệm'. Có nghĩa là đánh thẳng vào sự gánh vác trách nhiệm dựa trên luật pháp trên hết đã được ông Nguyễn Phú Trọng nhiều lần nhắc lại trước đó – liên quan  đến cuộc chiến chống tham nhũng mà ông đang tiến hành.
Nhưng cơ chế và quyền hạn là cái đã có sẵn và dường như đã quy hoạch sẵn trong Luật cán bộ, viên chức. Còn ràng buộc trách nhiệm vẫn mang tính đối chiều, không xác định được, bởi nó liên quan đến hệ thống 'trách nhiệm tập thể' vẫn còn bám víu một cách dai dẳng trong quá trình thực thi quyền lực nhà nước. Ngay cả khi xác định, thì hiện tượng 'tế thần' nhằm chối bỏ trách nhiệm, đùn đẩy trách nhiệm vẫn diễn ra như một cách thức để lách sự 'ràng buộc' và cho thấy tính quyền lực chi phối tính trách nhiệm như thế nào! Do đó, để đi đến 'nhận trách nhiệm, từ chức, từ nhiệm' vẫn là những khâu khó trong quy trình 'ràng buộc trách nhiệm', quyền lực càng cao, phe nhóm càng nhiều thì tính trách nhiệm càng bị tản mát.
https://3.bp.blogspot.com/-Uou1tuv3uoI/WwKkPOXoSTI/AAAAAAAAEDc/pha4qdpw87sf0-GC0wZfpleIJqU5kva4ACLcBGAs/s640/3eee3773-2868-477c-a2cc-2f5d20ff0654.jpeg
Từ trái sang: TBT Nguyễn Phú Trọng, nguyên TBT Nông Đức Mạnh, nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Vậy kiểm soát quyền lực bằng đạo đức được không? Tức là thông qua 'cách mạng cá nhân' để rèn giũa tính kiểm soát quyền lực ở các cá nhân lẫn tập thể? Nói đúng hơn, đây là hình thành một cuộc cách mạng đạo đức để chống lại sự lạm dụng quyền lực?
David Hutt, một cây viết có thâm niên trên Asiatimes đã đặt vấn đề về một cuộc cách mạng như vậy tại Việt nam. Theo tác giả, trong quá trình xác lập lại quyền lực Đảng và cả 'sự thuần khiết cách mạng', ông TBT Nguyễn Phú Trọng tiến hành cuộc thập tự chinh trên nhiều mặt, trong đó cải thiện đạo đức của Đảng viên là tiền đề cho ĐH Đảng tiếp theo diễn ra vào năm 2021, khi nhiều lãnh đạo hiện tại sẽ nghỉ hưu và lớp cán bộ cấp chiến lược sẽ lên nắm quyền. Nhưng kiểm soát quyền lực bằng đạo đức lại không phải bắt đầu từ việc nhìn nhận đạo đức người làm cách mạng, là học tập làm nô bộc cho nhân dân, hay thậm chí ngay tại lực lượng công an nhân dân với ‘6 điều Bác dạy’. Mà đạo đức ở đây lại tập trung vào sự chống 'tự diễn biến; tự chuyển hóa' trong lực lượng Đảng viên, một yếu tố được cho là xa rời ý thức chủ nghĩa Mác-Lê nguyên thủy – khởi nguồn xây dựng Đảng.
Đạo đức cách mạng giữ tính chất thủ cựu về ý thức hệ lại là đạo đức để kiểm soát quyền lực, điều này thoạt đầu nghe thật phi lý và mâu thuẫn. Tuy nhiên, nếu trong một tâm bão quyền lực, hoặc là bẻ gãy cơ chế làm xuất hiện quyền lực, hoặc gia cố quyền lực và tự huyễn hoặc nó là cách kiểm soát quyền lực.
Trong các bài diễn văn hoặc trao đổi của mình với cử tri, ông TBT Nguyễn Phú Trọng nhắc nhiều đến tình trạng 'suy thoái tư tưởng đạo đức'. Và có vẻ, tất cả những yếu tố nào đi ngược với chủ trương của Đảng đều là 'suy thoái', kể cả những yếu tố muốn kiểm soát quyền lực của Đảng bằng lực lượng thứ ba. Thậm chí, ông Trọng và những người đồng chí của mình còn ra hẳn Nghị quyết số 04-NQ/TW chỉ rõ 27 biểu hiện suy thoái thuộc 3 nhóm tư tưởng-chính trị, đạo đức-lối sống, và những biểu hiện 'tự diễn biến', 'tự chuyển hoá' trong nội bộ.
Kết quả, kiểm soát quyền lực bằng đạo đức cách mạng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng là phủ lưới bắt bớ bất kỳ ai làm tổn hại đến ý thức hệ của ĐCSVN, và dường như những ai có ý đồ về tổ chức chính trị đều bị bắt giữ; những ai thoát ly ra khỏi ý thức hệ đều bị bỏ tù,... Theo tác giả David Hutt, 'thay vì cho phép cái nhìn đa diện hơn, chiến dịch đạo đức của ông TBT lại được thiết kế để chấm dứt sự tự do trong Đảng'.
Một cuộc thập tự chinh được khởi động bởi người lính già có phần giống Don Quijote, người kiên quyết bảo vệ giấc mơ hiệp sĩ huy hoàng xưa cũ và quên đi thực tại lẫn tương lai. Nhưng Don Quijote còn có thể thức tỉnh, còn mộng đạo đức cách mạng và kiểm soát quyền lực bằng hệ tư tưởng chính đảng thì sao?

Kiểm soát quyền lực bằng đạo đức bằng cách nào đó, lại làm gia cố thêm quyền lực và siêu quyền lực, khiến cho cuộc chiến chống tham nhũng trở nên tạm thời, và giấc mơ tạo một lớp cán bộ 'cấp chiến lược' vừa tài vừa đức' trở nên mông lung như một trò đùa!Ánh Liên

Sự ấm ức của những người không thể lên tiếng

Tháng này, 2 vụ án được xử như những cái tát vào pháp luật ở hai miền Nam – Bắc. Từ những gì xảy ra, nhiều người tự hỏi liệu Công Lý chỉ là một diễn viên hài?
Đây là những vụ án mà báo chí đã tường thuật với nhiều tình tiết rõ ràng, nhưng lại bị xét xử kéo dài với những tình tiết chứa đựng nhiều uất ức.
Vụ thứ nhất là vụ án chạy thận làm chết 8 người tại Bệnh viện Hoà Bình. Hệ thống máy chạy thận tại bệnh viện Hoà Bình do một công ty tư nhân đầu tư, xử lý việc súc rửa, vận hành và ăn chia lợi nhuận với Ban Giám đốc bệnh viện Hoà Bình.

Nhân viên của công ty này súc rửa đường ống nước RO dùng để chạy thận ẩu tả làm tồn dư hoá chất khiến 8 bệnh nhân tử vong ngay lập tức. Và người bị khởi tố trong vụ án này là Bác sĩ trẻ Hoàng Công Lương.
Trong ngành y tế cũng như trong một bệnh viện, ai cũng biết mỗi người chịu trách nhiệm về chuyên môn của mình. Đối với các Bác sĩ điều trị tại bệnh viện, nhiệm vụ của họ là chẩn bệnh, kê đơn, chỉ định điều trị, họ không chịu trách nhiệm về chất lượng thuốc cùng các thiết bị, phương tiện phục vụ điều trị. Trách nhiệm về lĩnh vực đó đã được bệnh viện giao cho những người khác, bộ phận khác, dưới sự giám sát của Giám đốc Bệnh viện.
Cũng tại phiên tòa tuần rồi, những lời thống thiết nhất của người nhà nạn nhân đã qua đời trong phiên tòa lại không nhắm vào bác sĩ Lương, mà họ đòi điều tra lại trách nhiệm quản lý đối với lãnh đạo BV Đa khoa Hòa Bình và Công ty Thiên Sơn, là ông Trương Quý Dương và ông Nguyễn Anh Tuấn.
Người chịu trách nhiệm chính phải trả lời sự cố chết người này là nguyên Giám đốc Bệnh viện Hòa Bình Trương Quý Dương, đã ký gói thầu làm hệ thống RO, và khi ấy đang vi vu ở nước ngoài. Còn Bác sĩ chữa bệnh cho bệnh nhân lại bị khởi tố và vướng vòng lao lý.
Tại Sài Gòn, thứ 2 tuần tới, một vụ đại án với những tình tiết mười năm rõ mười tương tự cũng được đưa ra xét xử. Điều đáng chú ý vụ này đã bị kéo dài xét xử tới 7 năm trời.
Vụ án này thậm chí còn nổi tiếng hơn vụ Bác sĩ Hoàng Công Lương, kéo dài thời gian xét xử hơn vụ Bác sĩ Hoàng Công Lương, và toà cũng từng phán xét những kết quả tréo ngoe không kém.
Đó chính là đại án “Huỳnh Thị Huyền Như và Vietinbank, và nạn nhân là nhiều công ty với cả nghìn tỷ đồng tiền gửi tiết kiệm, như công ty chứng khoán Saigonbank Berjaya (SBSS) hay công ty Hưng Yên và nhiều nạn nhân khác.
Cách đây 7 năm, 5 công ty này đã mang hơn 1.000 tỷ gửi vào tài khoản của Vietinbank, việc mở tài khoản và chuyển tiền vào Vietinbank hoàn toàn đúng luật, đã được Vietinbank xác nhận. Tuy nhiên khi nhân viên của Vietinbank rút ruột hơn 1.000 tỷ này thì Vietinbank lại phủi tay, đổ vấy trách nhiệm lên mình Huyền Như. Và kết quả các phiên toà đã xử: Vietinbank vô can, Huyền Như phải trả 1000 tỷ cho các nạn nhân.
Những phóng viên mảng tòa hẳn đã quen nhìn thấy những nạn nhân như bà Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Chứng khoán Saigonbank Berjaya. Họ đều có một luận điểm vô cùng đơn giản, như bà từng trả lời báo chí: “Tài khoản của tôi mở tại ngân hàng – đó là tài khoản thực. Tiền tôi gửi vào tài khoản của ngân hàng, đó là giao dịch thực. Tôi gửi tiền vào ngân hàng, nay tiền mất thì ngân hàng phải có trách nhiệm đền lại cho tôi. Còn Huyền Như giả chữ ký rút ra thì đó là việc nội bộ của ngân hàng, sao lại có thể bắt Huyền Như đền tiền cho tôi được mà ngân hàng lại phủi tay. Cho đến khi nào tôi còn sức, tôi còn đi được thì tôi vẫn sẽ đấu tranh để giành lẽ phải về mình”.
Bà từng nói trên nhiều báo rõ ràng: Công ty bà chuyển tiền vào tài khoản của Vietinbank chi nhánh TP.HCM chứ không chuyển vào tài khoản cho Huyền Như. Mọi thứ chứng từ còn đầy đủ rõ ràng giấy trắng mực đen.
Nhưng đến hôm nay, sau thêm nhiều vụ tiền tiết kiệm bốc hơi hàng trăm tỷ, và những lãnh đạo ngân hàng được đem ra xét xử, còn ngân hàng như Vietinbank thì… im lặng phủi tay, coi bộ cuộc đòi tiền của những phụ nữ như bà Tổng giám đốc SBBS có lẽ còn là cuộc đấu tranh pháp lý mòn mỏi.
Dễ thấy cách hành xử của Vietinbank, nói nôm na thì cách xử của toà giống như câu chuyện này:
Bà A cho bà B vay 100 triệu khi bà B khó khăn. Bà B hẹn 1 tháng sau trả. Tuy nhiên vừa mang tiền về cất vào tủ, thì không may người em cờ bạc của bà B cạy tủ lấy mất. Đến kì hạn trả tiền, bà A đến đòi tiền thì chỉ nhận được câu trả lời ráo hoảnh: tôi không biết, tiền tôi thằng em tôi lấy trộm rồi, nó ngoài ý muốn của tôi, cô đi mà đòi thằng em của tôi ấy.
Hai vụ án này đều như 2 cú tát nặng nề vào luật pháp. Hi vọng rằng những phiên toà tới, cán cân công lý sẽ không thể bị bẻ cong.
Những người yếu thế, sẽ phải tiếp tục cuộc đấu tranh pháp lý mòn mỏi với rất nhiều ấm ức và kiên trì.

Và công lý hy vọng không chỉ là một diễn viên hài…

Phạm Lan Phương

Bài viết hay(6584)

Image result for Luật an ninh mạng: Đừng để Việt NamAnh VC cứ nghĩ mình là “Đỉnh cao trí tuệ" trong thế giới ngày nay nên muốn làm gì là cứ làm, tùy thích. Nay mở, mai cấm, loạn xà ngầu, xí lắc léo, tùm lum cho đến khi vấp phải sự phản đối của người dân thì mở chiến dịch sửa sai.Bây giờ ông Trump của Mỹ cũng đạp phải cứt của CS, cũng tưởng rằng ông ta là một “Đỉnh cao trí tuệ" trong thế giới ngày nay nên muốn làm gì là cứ làm, tùy thích. Thằng Ủn cũng chới với.Image result for thằng un cÅ©ng chá»›i vá»›i.

Luật an ninh mạng: Đừng để Việt Nam trở thành kẻ thù của các giá trị tiến bộ

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2018/05/An-ninh-m%E1%BA%A1ng-300x180.jpg
Ảnh: internet
Trong lịch sử hơn 20 năm có internet (1997-2018) chưa bao giờ lợi ích quốc gia, dân tộc và tự do của người dân bị đe doạ lớn như những gì đang được chuẩn bị trong dự luật An Ninh Mạng. Điều đáng lo ngại là, Chính phủ và các đại biểu Quốc hội chưa nhận thấy nguy cơ tự cô lập mình với phần còn lại của thế giới; nguy cơ đi ngược lại những nỗ lực của Chính phủ và chống lại sự tiến bộ của người dân, nếu thông qua Dự luật.

Khi thương thảo lại để ký CPTPP thay thế TPP, Việt Nam đã đồng ý từ cấp tối cao, không buộc các công ty cung cấp dịch vụ internet đặt máy chủ, lưu trữ dữ liệu tại VN. Dự luật này lách bằng cách đòi “lưu trữ tại VN các dữ liệu cá nhân của người sử dụng dịch vụ tại VN” (google, Facebook… vẫn đang có máy chủ đặt tại VN nhưng đó là lựa chọn của họ thay vì bắt buộc).
Có cách nào để không đặt máy chủ mà lưu trữ được dữ liệu tại VN? Đòi hỏi này nếu Quốc hội bị qua mặt và thông qua sẽ trở thành vấn đề danh dự của một quốc gia trước những điều mình cam kết chứ không còn là những “mẹo vặt” ở tầm “trinh thám An Nam” nữa.
Điều đáng nói là, khi buộc các nhà cung cấp dịch vụ internet như Facebook, Google… mở văn phòng đại diện hay để dữ liệu tại VN (địa phương hoá dữ liệu) theo cách mà dự thảo này thiết kế có rất ít ý nghĩa bảo vệ an ninh quốc gia từ không gian mạng. Các quy phạm dường như chỉ nhắm tới mục đích cao nhất là gỡ những bài viết trên blog hay trên Facebook. Các hậu quả mà quốc gia phải gánh chịu do những đòi hỏi này gây ra không hề được cân nhắc.
Theo tính toán của Trung tâm nghiên cứu kinh tế Chính trị Châu Âu (ECIPE), “địa phương hoá dữ liệu” – một biện pháp rất ít quốc gia áp dụng – sẽ khiến cho GDP của VN sụt giảm 1,7%; đầu tư nước ngoài giảm 3,1 % (so với việc không yêu cầu mở văn phòng hay đặt máy chủ tại VN như hiện nay).
Chính phủ và các nhà làm luật cần tránh rơi vào cái bẫy tư duy thiển cận rằng, chi phí thực thi chỉ do Google, Facebook hay Amazon… gánh chịu. Trong tình huống phải làm vậy, gánh nặng chi phí tăng thêm sẽ bị phân bổ đến toàn bộ các doanh nghiệp Việt Nam chứ không phải các doanh nghiệp trên gánh một mình. Các lập luận cho rằng, các doanh nghiệp nêu trên “kinh doanh nhưng không đóng thuế, không làm tăng GDP cho đất nước trong nhiều năm qua” – như tài liệu gửi cho các đại biểu, là những lập luận thiển cận.
Càng nhiều người dân có thể tham gia mạng xã hội, trao đổi thông tin đầu tư, kinh doanh, tiếp cận với thương mại điện tử của các doanh nghiệp công nghệ, sẽ tạo ra ảnh hưởng lan toả, tác động tích cực đến kinh tế, đặc biệt là xuất nhập khẩu.
Theo một báo cáo mà cơ quan An ninh soạn thảo cung cấp cho các đại biểu Quốc hội thì chính sách an ninh mạng của Trung Quốc, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ…, đặc biệt là Trung Quốc, được tham khảo nhiều nhất trong dự luật này. Tuy nhiên, ngay cả những quốc gia thù địch nhất với internet đó cũng không trao cho cơ quan công an quá nhiều quyền như Dự luật mà Quốc hội VN đang thảo luận.
Dự luật định trao cho “lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an hoặc cơ quan có thẩm quyền của Bộ Thông tin và Truyền thông” có quyền yêu cầu chặn “share”, xoá các thông tin mà “lực lượng” này cho là “tuyên tuyền chống nhà nước” và “yêu cầu các nhà mạng ngưng cung cấp dịch vụ viễn thông, internet cho người có các bài viết đó”.
Chỉ có toà án mới có quyền tuyên bố hành vi nào là “tuyên truyền chống nhà nước”. Nếu VN có tính tới yêu cầu buộc gỡ các “fake News” trên MXH thì cũng chỉ nên tiến hành sau khi có phán quyết của Toà. Nếu để cho các quan chức của Bộ Công an và Bộ Thông tin đưa ra các phán quyết đó thì trong thời gian vừa qua, những sai phạm ở Bộ Thông tin (trong vụ MobiFone-AVG), ở Bộ Công an (trong vụ Vũ Nhôm, vụ các tướng chủ mưu đánh bạc…) liệu nhân dân có cơ hội nào mà bàn đến?
Đặc biệt, dự luật không những không bảo đảm an ninh mà còn đe doạ quyền tự do cá nhân của người dân khi yêu cầu các công ty dịch vụ internet “cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an khi có yêu cầu bằng văn bản”.
Người dân không chỉ có nhu cầu được bảo vệ khỏi các mối đe doạ từ các thế lực thù địch mà còn cần được bảo vệ khỏi các mối đe doạ từ sự lạm quyền của những người thi hành công vụ. Quyền tự do cá nhân, quyền riêng tư chỉ có thể bị can thiệp khi có trát của toà. Không có một đất nước có luật pháp nào, cảnh sát lại được trao cho quyền đó.
Nên nhớ là có không ít thông tin cá nhân, người dân đã tự nguyện cung cấp khi mua vé máy bay, đặt khách sạn… chứ không chỉ khi mở tài khoản trên mạng xã hội. Những thông tin này đều được lưu giữ ở nước cung cấp dịch vụ. Vấn đề là, chưa chắc người dân – ở những quốc gia như VN – lại bị đe doạ hơn khi những thông tin của mình được lưu giữ bằng các “cơ quan chức năng” trong nước.
Hình ảnh ông chủ FB, Mark Zuckenburg, phải ra điều trần trước Quốc hội Mỹ đang được sử dụng sai lệch (trong một văn bản gửi đại biểu). Mark bị nghi để lộ 87 triệu tài khoản FB cho Cambridge Anlytica sử dụng vào các mục tiêu chính trị và thương mại [cũng như cách mà Vinaphone, Viettel… cung cấp số điện thoại cho các đại lý bán đất nền, căn hộ và bảo hiểm…] chứ không phải như cách mà các nhà dự thảo luật đang âm mưu. Nếu Mark cũng học theo FPT cung cấp dữ liệu người dùng (một số bloggers) cho cơ quan an ninh thì không cần tới Quốc hội, Mark đã nhận ngay sự tẩy chay của người tiêu dùng khắp nơi trên thế giới.
Nếu thực sự muốn bảo vệ dữ liệu, muốn tham khảo những kinh nghiệm tốt về bảo vệ người dùng, cơ quan soạn thảo không thể bỏ qua những yêu cầu bảo vệ người dùng như phải có sự đồng thuận khi thu thập dữ liệu (consent required for data collection), chấp nhận của người dùng khi chuyển, trao dữ liệu cho bên thứ ba (consent required fort transfer to third party ) hay quyền được kiểm soát dữ liệu cá nhân (right to review) …. Mà các nước châu Âu hay Singapore đang áp dụng.
Tôi sẽ nói về những quy định trao rất nhiều quyền can thiệp của công an vào các công ty kinh doanh trên nền tảng internet, đặc biệt là các doanh nghiệp khởi nghiệp, trong một bài viết khác.
Rất lạ là chưa thấy Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có phản ứng gì. Hình như cơ quan tham mưu của ông hoàn toàn không nhận ra dự luật đang tạo ra các khoảng trống để giấy phép con, điều kiện kinh doanh, các loại thanh kiểm tra và nhũng nhiễu xuất hiện. Biết bao nỗ lực của Chính phủ từ đầu nhiệm kỳ chỉ cải thiện được rất ít môi trường kinh doanh. Trong khi, cách làm luật thế này đang khiến cho những cố gắng vừa qua của Thủ tướng đổ xuống sông, xuống biển.
Năm 1997, khi bắt đầu có internet, Chính phủ khi đó đã rất dè chừng khi – trong Nghị định 21 – chủ trương, “quản lý được tới đâu thì phát triển tới đó”. Nhưng tới năm 2000, thì chính Bộ Chính trị đã phá vỡ nguyên tắc này, bằng cách đưa vào Chỉ thị 58, “Nhu cầu phát triển internet tới đâu thì năng lực quản lý của các ngành phải theo kịp sự phát triển tới đó”.
Bộ Chính trị hiện thời cũng không đòi các công ty dịch vụ internet phải đặt máy chủ trong nước, Cơ quan soạn thảo đưa ra dự luật thế này là đã trái với ý chí của cơ quan lãnh đạo tối cao, Quốc hội cũng không nên “bảo hoàng” hơn Bộ chính trị.
Phải thừa nhận rằng, không phải là không có những tội phạm sử dụng internet để thực hiện các hành vi phạm tội. Nhưng, không ai đe doạ sự tồn vong của chế độ bằng chính những tên tham nhũng đang nắm quyền trong chế độ. Chưa chắc những “Quan Làm Báo”, “Chân Dung Quyền Lực…” là do “các thế lực thù địch” với chế độ vận hành.
Không chỉ mang lại biết bao tiện ích về kinh tế, Internet đã giúp cho người dân thực hiện được những quyền tự do mà báo chí nhà nước không thể cung cấp. Tuy điều đó có làm cho bọn tham nhũng khó chịu nhưng đồng thời cũng mang lại cho chính quyền một gương mặt sáng sủa hơn.

Dự luật này không hề mang lại lợi ích gì cho nước cho dân, cả chính trị và kinh tế, mà chỉ giúp cho bọn tham nhũng đang bị truy đuổi hơn hai năm qua có khả năng “lật cờ”, trỗi dậy. Cho dù đã có nhiều cải cách, VN vẫn đang được thế giới xếp vào hàng các quốc gia có rất ít tự do. Đừng đi tiếp xuống đáy bằng việc thông qua dự luật này. Đừng để VN trở thành kẻ thù của những giá trị mà loài người đang coi là tiến bộ.Huy Đức


Xin nhờ đại biểu Quốc hội 

Nói đến bà Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến thì có phải một câu hỏi như thế này đâu. Có lẽ nếu mở một hòm thư dành riêng cho quốc dân chất vấn bà trong trách nhiệm một Bộ trưởng Y tế thì chỉ giới hạn từ khóa Quốc hội này mà thôi, hòm thư đã đầy nhóc, không còn chỗ hở cho thư nhét vào được nữa. Vậy mà bà ấy có hề hấn gì đâu nào. Vụ thuốc giả chữa ung thư hay vụ chạy thận làm chết 8 người mới rồi là những tội ác vô nhân đạo đứng hàng đầu, lẽ ra bà ấy đã mất chức hoặc ít nhất cũng phải từ chức. Thế mà trong phòng họp QH bà ấy vẫn chễm chệ, cũng chẳng có một vị đại biểu nào lên tiếng động đến lông chân của bà. Bàn dân thắc mắc: phải chăng đây là nhờ ba giỏi dùng phí bôi trơn? Có người hồ nghi rằng lò cụ Tổng không chấp nhận loại củi ấy vì đưa vào lò thì khói bốc lên sẽ gây ô nhiễm nghiêm trọng. Nhưng cũng có người nói Bà Tiến cũng như trường hợp chị em bà Trà Bí thư Yên Bái là thuộc loại củi “phe ta” chứ không phải “phe nó” nên cụ muốn vuốt mặt phải nể mũi. Thế nhưng lại cũng có người nghĩ oái oăm hơn, rằng đây là thứ củi rất đượm, cụ đang dành để đốt mẻ cuối cùng cho nó sáng rực hình ảnh “Đảng Ta”.
Có lẽ tốt nhất là GS Nguyễn Đình Cống nên đại diện XHDS mà lên tiếng chất vấn thẳng cụ Tổng lý do vì sao. Từ sau đại hội đảng 12, Cụ đã dần dần lột được cái tiếng lú lẫn để trở nên anh minh thì củi khô củi ướt, củi nào với củi nào trong cái “đảng ta” của cụ tất cụ đều đã phân loại đâu ra đấy. Hãy cứ yên tâm chờ, đừng có sốt ruột.
Bauxite Việt Nam
Nhân  Quốc hội (QH) đang họp, nếu có chương trình chất vấn bà Bộ trưởng Y tế, tôi xin nhờ đại biểu QH đặt câu hỏi như sau: “Bà có biết tình trạng mổ đẻ tràn lan hiện nay trong các nhà hộ sinh và các tác hại của nó đối với dân tộc. Bà có ý kiến gì trong chuyện này không?”.
Đặt câu hỏi như vậy vì tôi phát hiện ra tại nhiều nhà hộ sinh, nhiều ca có thể sinh theo tự nhiên một cách  bình thường, dễ dàng, nhưng lại được chỉ định mổ. Tôi vô cùng ngạc nhiên vì sinh mổ lợi ít, hại nhiều, đặc biệt là rất có hại cho nòi giống về lâu dài. Thường chỉ cần phải mổ khi gặp ca quá  khó, nếu cứ để sinh tự nhiên sẽ nguy hiểm. Thế mà ngày nay, ở VN việc sinh mổ lại trở nên quá bình thường, chiếm tỷ lệ quá cao. Trong thời gian trên 1 năm vừa rồi tôi có 6 đứa cháu mang bầu, tôi dặn cả vợ chồng và gia đình nên cố sinh bình thường, tránh mổ. Nhưng rồi  5 đứa đã bị mổ, trong khi tất cả đều có ngôi thai thuận, không có triệu chứng khó sinh. Tôi hỏi nguyên do, có đứa nói là đẻ đau, sợ không chịu được, có đứa nói là do bác sĩ gợi ý, đứa lại nói là chồng hoặc gia đình muốn thế.
Trước hết nói về sự ra đời. Được nỗ lực, xoay xở chui ra khỏi bụng mẹ là một trách nhiệm, quyền lợi, vinh dự của hài nhi. Qua việc làm này hài nhi thực hiện một bước trưởng thành quan trọng. Việc mổ đẻ đã tước đi của nó quyền lợi và nghĩa vụ lớn lao này.
Hãy quan sát con gà, con vịt khi nở. Trứng được ấp đến kỳ hạn con vật sẽ tự mổ vỏ để chui ra một cách mạnh khỏe, đi kiếm ăn được ngay. Nếu con người can thiệp, bóc vỏ trứng để lôi con vật ra, nó sẽ èo uột, phải chăm sóc đặc biệt mới sống nổi. Việc mổ đẻ khá giống với bóc vỏ trứng cho phôi gà vịt. Trẻ được lôi ra từ việc mổ bụng mẹ có khả năng phòng chống bệnh kém hơn, sức khỏe yếu hơn so với trẻ bình thường.
Tiếp đến về đẻ đau. Trong gần một thế kỷ qua, trong giòng tộc nhà tôi, từ các cụ đến cháu chắt, có trên  một trăm phụ nữ sinh đẻ, có bà 10 con, chưa có ai chịu đau đớn quá mức khi đẻ. Phần nhiều đẻ rất dễ, chẳng đau đớn gì. Đó là điều tôi biết rõ và khẳng định. Ngoài giòng tộc nhà tôi, trong xã hội, trên thế giới đại đa số phụ nữ vẫn sinh đẻ bình thường. Đó là tất yếu của Tạo hóa. Thế mà xem phim ảnh thấy nhiều cảnh đau đớn khi sinh đẻ quá ghê gớm. Tôi cho đây là tội ác của một số đạo diễn vô lương tâm, đã vô tình hoặc cố ý tạo ra cảnh tượng làm ảnh hưởng xấu đến tâm lý sản phụ. Câu châm ngôn “Đau như đau đẻ” có thể bị sai đến trên 90%.
Thứ hai, tại sao bác sĩ biết sản phụ có thể sinh bình thường mà lại đề nghị mổ. Phải chăng đối với  bác sĩ việc mổ là đơn giản hơn hoặc sẽ nhận được phong bì bồi dưỡng dày hơn. Nếu chỉ vì một lợi nhỏ cho bản thân mà làm việc đó thì đã vi phạm đạo đức nghề nghiệp, không những thế còn phạm tội ác vì có thể làm hại đến hài nhi, sản phụ và dân tộc. Tác hại đối với hài nhi đã trình bày, tương đối rõ. Sản phụ, không những bị rạch bụng và tử cung, còn phải dùng nhiều kháng sinh, ảnh hưởng đến sữa nuôi con. Tác hại đối với dân tộc là sinh ra những thế hệ èo uột kế tiếp nhau. Tôi theo dõi nhiều bạn trẻ được sinh mổ trước đây, nay đã từ 25 đến trên 50 tuổi, không tìm thấy trong số họ người có thân thể cường tráng. Những người như thế khó trở thành chiến sĩ dũng cảm hoặc người lao động dẻo dai.
Thứ ba, về nguyện vọng của gia đình. Người ta tưởng chọn sinh vào giờ tốt để có lá số tử vi đẹp. Đó là một sai lầm quá ngu. Các lá số theo Tử vi, Tứ trụ, Hà lạc đều xét đến giờ sinh, nhưng đó là giờ sinh tự nhiên, do thai nhi tạo ra, do mệnh Trời, chứ không phải giờ mổ để lôi thai nhi ra một cách cưỡng bức. Cũng có thể do vợ chồng muốn giữ lại cơ thể thanh xuân, sợ sinh đẻ tự nhiên phá vở nét tươi trẻ nào đó. Những suy nghĩ như thế đều ngược với tự nhiên, ích kỷ và ngu đần.
Những việc như trên liệu bà Bộ trưởng và  các quan chức ngành y tế có biết. Biết rồi sao lại để cho nó phát triển, hoành hành. Vào ngày 15 tháng 4 năm 2015 tôi có viết thư ngỏ gửi Bà Bộ trưởng Y tế, đăng trên mạng xã hội, trong đó có trình bày ý kiến về sinh mổ, không hề nhận được ý kiến phản hồi. Từ đó đến nay tình hình càng ngày càng xấu hơn.
Có bạn thắc mắc, khi tôi không thể đến họp QH để trực tiếp chất vấn, sao không gửi câu hỏi vào hòm thư “Dân hỏi, Bộ trưởng trả lời”. Tôi nghĩ hòm thư đó dành chủ yếu cho những việc cá nhân. Vấn đề tôi đề cập liên quan đến cả Dân tộc, ngoài việc nêu ra cho Bộ trưởng tôi còn muốn rất nhiều người quan tâm.
Trong trường hợp lần họp này của QH, nếu  không có chương trình chất vấn Bộ trưởng Y tế thì xin các ĐBQH ghi nhận lại để nêu ra vào lúc thích hợp. Tôi cũng định gửi ý kiến đến ĐB đại diện cho vùng dân cư của mình, nhưng thật xấu hổ khi đã hỏi nhiều người trong vùng mà không ai biết tên người đó.
Nguyễn Đình Cống - SĐT : 01689 578

Quốc hội và mâu thuẫn lớn

Phê bình và tự phê là vũ khí sắc bén trong thời kỳ Đảng vận động làm cách mạng, ngày nay, khi Đảng cầm quyền, vũ khí đó trở nên quá cùn, không thể dùng có hiệu quả như ngày xưa. Càng không thể dùng cách đàn áp để tiêu diệt đối lập bằng cách vu cho người ta là thế lực thù địch. Bây giờ phải dùng vũ khí mới, thích hợp hơn, đó là chấp nhận cạnh tranh, chỉ trích và đối thoại của đối lập hoặc bất đồng chính kiến.
Ở nhiều nước dân chủ, người ta có 2 Viện: Thượng viện và Hạ viện. Hai Viện đó độc lập với nhau. Tôi đề nghị VN, trong lúc vẫn tạm chấp nhận sự lãnh đạo của Đảng CS thì xem Ban Chấp hành TƯ Đảng có vai trò như Thượng viện và Quốc hội có vai trò như Hạ viện. Trung ương Đảng và Quốc hội có thể cùng thảo luận một vấn đề của Quốc gia, nhưng độc lập đối với nhau. Làm được như thế thì Đảng mạnh lên mà QH cũng mạnh lên, và Nhân dân được hưởng lợi.
N.Đ.C.
Nhân Quốc hội (QH) đang họp kỳ 5 khóa 14, xin bàn về 2 mâu thuẩn lớn. Gặp phải 2 mâu thuẫn này QH rất khó phát huy năng lực.
1- Mâu thuẫn giữa danh và thực
Một quy luật để xã hội phát triển bình thường là quy luật “Danh thực tương đồng”, hoặc theo Đạo Nho là “Thuyết Chính danh”. Vi phạm quy luật này là kiểu “nói một đàng, làm một nẻo”, là dối trá, là bất minh, là nguyên nhân của nhiều rối loạn. QH VN đang phạm phải mâu thuẫn này, khi danh xưng là “Cơ quan quyền lực cao nhất, là đại biểu của nhân dân”, nhưng thực chất chỉ là một cơ quan thừa hành của Đảng, chỉ là QH của Đảng.
Đảng khống chế chặt chẽ mọi việc của QH như bầu cử, tổ chức, họp hành. Trên 95% Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) là đảng viên, gần 100% ĐBQH bị Đảng khống chế. ĐBQH gồm một số chuyên trách và đa số kiêm nhiệm. Số ĐBQH kiêm nhiệm gồm 3 loại chính. Loại A là những quan chức cao cấp của Đảng và Chính quyền, loại B, được cơ cấu, chủ yếu cho đủ số lượng, loại C, chiếm một tỷ lệ rất bé, tương đối có trình độ và trách nhiệm.
Trong các cuộc họp QH người ta thấy ĐB loại A khá thờ ơ và thiếu trách nhiệm, họ biết rằng những điều đưa ra QH đã được họ bàn và quyết định ở nơi khác rồi, họ ngồi họp QH mà tinh thần, tư tưởng, tình cảm đều để vào chỗ khác. ĐB loại B đi họp QH như là được nhận vinh dự, họ chẳng có ý kiến gì quan trọng về tình hình đất nước, họ sẵn sàng bấm nút bỏ phiếu theo hướng dẫn vì đã sẵn lòng tin vào Bộ Chính trị và Ban Bí thư. Một số ĐB loại C có thảo luận, có chất vấn, nhưng cũng phải hạn chế trong tầm kiểm soát.
Một QH như thế mà mang danh là Cơ quan quyền lực cao nhất thì chỉ đi lừa được những người kém hiểu biết và cả tin. Hoạt động của QH có hiệu quả rất thấp, quá lãng phí.
2- Mâu thuẫn giữa hai tổ chức
Nền chính trị với 3 cấp chồng chéo lên nhau (Đảng, Chính quyền, Mặt trận), hòa quyện vào nhau, đã tạo nên sự lãng phí lớn và trong nhiều công việc lại tỏ ra bất lực. Khái niệm trong Hiến pháp: “Đảng lãnh đạo toàn diện và QH là Cơ quan quyền lực cao nhất” chứa đựng mâu thuẫn lớn. Đảng lãnh đạo toàn diện, vậy có lãnh đạo QH không. Nếu không thì toàn diện cái gì. Nếu QH chịu sự lãnh đạo thì liệu còn giữ được độc lập trong hoạt động, mà đã mất tính độc lập thì còn cao nhất với ai. Khi công nhận đồng thời 2 khái niệm trên là đã chấp nhận mâu thuẫn. Người ta đã quá dễ tính khi thông qua và ban hành một Hiến pháp như vậy.
Hiện tại, vì QH chỉ là làm theo Đảng nên mâu thuẫn trên tạm lắng dịu. Giả thử như có một QH thực sự xứng đáng, làm được Cơ quan quyền lực cao nhất thì khó có cách gì giải quyết mâu thuẫn vừa nêu.
3- Đề xuất với QH
Để xứng đáng là cơ quan quyền lực cao nhất, QH phải bao gồm các ĐB có trí tuệ và trách nhiệm cao, liêm khiết và dũng cảm. Số lượng không cần đông, khoảng 300 người là vừa. Rất cần chất lượng hơn số lượng. Muốn vậy phải tổ chức bầu cử thật sự dân chủ, từ bỏ việc Đảng cử dân bầu và Mặt trận giới thiệu, phải tranh cử công khai, hạn chế đến loại bỏ ĐB loại B theo cơ cấu, ĐB QH không thể đồng thời là cán bộ trong cơ quan hành pháp như một số ở loại A. Các vị trí lãnh đạo QH phải do QH bầu một cách thực chất, không do Bộ Chính trị lựa chọn. QH làm Luật về sự lãnh đạo của Đảng, không thể để Đảng tự mình đứng trên mọi luật pháp.
Việc ĐBQH chất vấn thành viên Chính phủ càng ngày càng trở nên kém hiệu quả. Tôi đề nghị mở ra 2 loại chất vấn khác. Nhân dân chất vấn QH và ĐBQH chất vấn thành viên của Bộ Chính trị.
4- Đề xuất với Đảng
Đảng tỏ ra rất quan tâm và cũng rất lúng túng trong việc xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, trong việc xây dựng đội ngũ cán bộ có năng lực và liêm khiết. Loay hoay, lúng túng vì không tạo được động lực mạnh, không dùng được biện pháp đúng (hoặc vũ khí tốt). Đúng ra Đảng phải thay đổi từ một đảng cách mạng thành đảng chính trị cầm quyền, từ bỏ độc quyền, chấp nhận cạnh tranh. Độc quyền dễ dàng dẫn tới thoái hóa. Cạnh tranh lành mạnh mới tạo động lực tiến bộ. Phê bình và tự phê là vũ khí sắc bén trong thời kỳ Đảng vận động làm cách mạng, ngày nay, khi Đảng cầm quyền, vũ khí đó trở nên quá cùn, không thể dùng có hiệu quả như ngày xưa. Càng không thể dùng cách đàn áp để tiêu diệt đối lập bằng cách vu cho người ta là thế lực thù địch. Bây giờ phải dùng vũ khí mới, thích hợp hơn, đó là chấp nhận cạnh tranh, chỉ trích và đối thoại của đối lập hoặc bất đồng chính kiến.
Đảng rất sợ cạnh tranh, sợ đối thoại với bất đồng chính kiến, sợ bị người ngoài vạch ra những sai sót. Đảng tạo ra cho đảng viên và nhân dân rất nhiều thứ sợ. Sợ quá như thế thì làm sao trưởng thành được, chỉ có lụi tàn. Phải chấp nhận cạnh tranh. Trước mắt chưa có tổ chức chính trị đủ mạnh để cạnh tranh với Đảng thì hãy để cho Quốc hội trở thành lực lượng như vậy.
Ở nhiều nước dân chủ, người ta có 2 Viện: Thượng viện và Hạ viện. Hai Viện đó độc lập với nhau. Tôi đề nghị VN, trong lúc vẫn tạm chấp nhận sự lãnh đạo của Đảng CS thì xem Ban Chấp hành TƯ Đảng có vai trò như Thượng viện và Quốc hội có vai trò như Hạ viện. Trung ương Đảng và Quốc hội có thể cùng thảo luận một vấn đề của Quốc gia, nhưng độc lập đối với nhau. Làm được như thế thì Đảng mạnh lên mà QH cũng mạnh lên, và Nhân dân được hưởng lợi. Đó là trước mắt, còn lâu dài QH phải xây dựng lại Hiến pháp, loại bỏ điều 4, hãy để ĐCS là một lực lượng chính trị được và buộc phải cạnh tranh công khai và công bằng.
Nguyễn Đình Cống