Thursday, September 21, 2017

Món ăn đường phố nên thử khi đến Cuba


1. Coquito Acaramelado / táo tẩm mật ong hay chocolate
2. Cuban Sandwiches/ bánh mì Cuba
3. Roasted Peanuts- lạc rang

4. Guarapo - nước mía


5. Churros


6. Papa Rellena/ bánh chiên nhân thịt


7. Frita Al Plato/ cơm thịt heo truyền thống


8. Tamales

9. Chicharritas De Pltano

with the garlic/lemon mojito
2 green plantains
Kosher salt
Canola oil to fry them in

  1. Start by peeling the plantain.  Remember to peel them carefully using an oiled knife to avoid staining your knife.
  2. Slice the plantain very thinly using a slicer or a mandoline.  My aunt uses this nifty slicer.  You can slice it in small rounds, which is the traditional way and the way we did them this time around.  In restaurants you usually see the chips sliced the long side of the plantain.  The choice is yours.
  3. Separate and salt the plantain slices.  I always thought the salt was added after frying, but in fact, I like the taste when they’re salted beforehand.
  4. Bring about an inch of oil to frying temperature in a medium sized pot – about 350° F.  To tell you the truth, I never take the oil’s temperature.  Use the wooden spoon method if you want to be sure.
  5. Drop the plantain slices in small batches and try to separate them as much as possible.  Slices will want to stick together. So try to keep the separate.  Fry them until they’re golden.  Keep an eye on them because they go from perfect to burn easily.
  6. Take them out with a slotted spoon and drain in a paper towel.
 10. Pan Con Minuta/ bánh mì cá và hải sản Cuba

Đến ngắm tượng Chúa Cứu Rỗi


Lisbon, thủ đô của đất nước Bồ Đào Nha, nằm trên dãy đồi của bán đảo Iberian nhìn xuống cửa sông Tagus chảy tuôn đổ ra biển Atlantic Ocean, tạo cho nơi đây một khoảng không gian đẹp nhất của Lisbon.
Khoảng không gian này từng đi kèm theo với thời gian lịch sử của thế kỷ 16-18 và tạo thành thời kỳ vàng son của đế quốc hàng hải Bồ Đào Nha.Đây cũng là khúc sông mà phần lớn các nhà hàng hải nổi tiếng của Bồ Đào Nha cùng với các con thuyền ra khơi vượt đại dương đi tìm những vùng đất mới vào thế kỷ 15-16.
Chính quyền Lisbon đã dựng tượng đài “Cánh Buồm Đại Dương” bên bờ sông Tyrus để kỷ niệm 500 năm ngày mất của hoàng tử Henry The Navigator (Nhà Hàng Hải – hoàng tử Henry), ông là một nhà tiên phong và hết lòng với các chuyến đi chinh phục biển của đất nước Bồ Đào Nha.
Ngoài ra, tượng “Cánh Buồm Đại Dương” cũng là để kỷ niệm những người mạo hiểm từ những thế kỷ trước đã đi tiên phong, tìm ra thấy các vùng đất mới, các vùng biển mới và họ cũng cho một chứng minh hùng hồn đến các nhà khoa học thời ấy biết rằng “trái đất chắc chắn là một hình cầu!”
Những hình tượng trên “Cánh Buồm Đại Dương” người ta nhận thấy ngoài tượng của hoàng tử Henry The Navigator còn có tượng của các nhân vật kỳ tài như Vasco Da Gamma, Ferdinand Magellan, và còn thêm rất nhiều tượng của những nhà mạo hiểm vào thời đó. Người lữ khách từ phương xa đến Lisbon không khỏi bùi ngùi nhớ về những nhân vật kỳ tài vào những thế kỷ trước.
Nếu đi xe từ bên Madrid (thủ đô nước Tây Ban Nha) muốn vào trung tâm thành phố Lisbon, người ta có hai cách đi: một là đi từ hướng Bắc xuống, hai là đi từ phía Nam lên. Thường thì người ta chọn đi hướng Bắc cho gần. Tuy nhiên, tôi đề nghị nên vào Lisbon từ hướng Nam vì đi như vậy chúng ta thế nào cũng phải đi qua con sông Tagus thì mới vào trung tâm Lisbon được.

Tượng Chúa Cứu Rỗi nhìn xuống dòng sông Tagus. (Hình: ATNT Tours & Travel)

Hình ảnh cây cầu 25 April Lisbon bắc ngang sông Tagus khiến người du khách chợt nhớ đến Golden Gate Bridge của thành phố San Francisco, California, vì sự hao hao giống nhau của chúng. Thật ra, cây cầu này là một bản sao của cầu Golden Gate ở San Francisco, cũng do công ty của Golden Gate thiết kế và xây dựng, chỉ khác một điều là tầng dưới của cầu thì thiết kế cho đường xe điện chứ không cho đường xe hơi như cầu Golden Gate.
Tuy nhiên, trước khi vượt cầu qua sông, một hình ảnh làm du khách sững sờ là tượng Chúa Cứu Rỗi (mà người Bồ Đào Nha gọi là Chris Rei) cao vút đứng trên một đỉnh đồi nhìn xuống dòng sông Tagus.
Tượng Chúa được dựng đứng trên một bệ cao có đến cả 100 mét, còn về độ lớn tượng Chúa Cứu Rỗi Lisbon cũng suýt soát như tượng Chúa ở Rio. Chúa cũng đứng dang hai tay nhìn xuống ban ơn cho thành phố Lisbon phía bên kia sông, tạo ra một một hình ảnh rất lạ cho những ai mới đến thăm Lisbon lần đầu.
Đường đi vào tượng Chúa Cứu Rỗi ngoằn ngoèo lên dốc khá xa nhưng được nằm trên một vị trí rất tốt để du khách có thể thưởng ngoạn toàn cảnh của Lisbon, sông Tagus và cây cầu 25 April Lisbon.
Nói một chút về tượng Chúa Cứu Rỗi ở Rio de Janerio. Đây là thành phố lớn thứ hai của Brazil. Rio de Janeiro có nghĩa là thành phố “Sông Tháng Giêng” và một trong những biểu tượng chính của thành phố Rio là tượng Chúa Cứu Rỗi (Christo Redentor) đứng dang hai tay trên đỉnh ngọn núi Corcovado và nhìn xuống thành phố Rio.

Thành phố Lisbon nhìn từ bên tượng Chúa Cứu Rỗi. (Hình: ATNT Tours & Travel)

Đây là một kiến trúc tượng đặc biệt và được xem như một kỳ quan kiến trúc hiện tại. Tượng do sáng kiến của một vị tổng giám mục khởi xướng sau khi ngài được thuyên chuyển từ Lisbon (thủ đô Bồ Đào Nha) sang trông nom khu vực thành phố Rio de Janerio vào cuối thế kỷ 19.
Sáng kiến đó được thành phố Rio ấp ủ và phải mất đến hơn 50 năm sau mới được bắt đầu. Công trình được khởi công từ năm 1910 mãi đến Tháng Mười, 1931, ngôi tượng Chúa Cứu Rỗi mà chúng ta thấy ngày nay được hoàn thành.
Tượng Chúa cao 30 mét, hai sải tay dài 28 mét, đứng trên bệ cao 8 mét (bên trong bệ cao này là ngôi nhà nguyện) và nặng đến 1,145 tấn. Tượng Chúa với khuôn mặt hiền từ và tư thế dang hai tay ban ơn cho cả thành phố.
Vị trí đỉnh núi Corcovado nhô hẳn ra ngoài dãy núi và cao hơn 700 mét, vì thế nếu đứng khắp mọi nơi chung quanh thành phố Rio người ta đều có thể dễ dàng nhìn thấy tượng Chúa Cứu Rỗi từ xa. Từ đó tên đỉnh núi Corcovado dần dần được thay thế bằng tên Christo Redentor và trở thành một trong bảy kỳ quan kiến trúc của thế giới hiện đại.
Chỉ có điều khác với Rio de Janeiro là khi vào thăm khu vực Chris Rei của Lisbon, du khách không phải trả tiền vé vào cửa. Chúng ta chỉ trả tiền vé thang máy nếu muốn lên trên tận chân tượng Chúa.

Cầu 25 April ngang sông Tagus. (Hình: ATNT Tours & Travel)

Khuôn mặt Chúa cũng khác hẳn tượng Chúa Rio, nhưng có mấy ai bận tâm đến điều đó. Nếu ai đã từng đến Rio de Janeiro thì không thể nào đứng ở Lisbon mà không nhớ đến thành phố Rio bên kia Atlantic Ocean. Chúa của hai nơi mà sao cứ như là một!
Bồ Đào Nha vào thế kỷ 20 không còn là một đất nước giàu có nữa, thời kỳ lịch sử vàng son đã qua đi. Nhưng họ vẫn phải tham gia vào hai trận thế chiến của thế kỷ 20. Những mất mát, những hy sinh đó đã được người người dân Lisbon gửi gắm vào Chúa Cứu Rỗi, và từ đó tượng Chúa Christ Rei được hoàn thành vào năm 1949 bên dòng sông Tagus để cứu rỗi và cũng để ban ơn cho thành phố Lisbon.
Bỏ qua các hệ lụy mẫu quốc (Bồ Đào Nha) và thuộc địa (Brazil), con người của cả hai đất nước trên đều tìm thấy một điểm chung, một niềm tin chung cho họ. Khi nghèo đói, khi còn phân biệt chủng tộc, khi hy sinh mất mát vô nghĩa thì cả hai cho dù là mẫu quốc hay thuộc địa thì Chúa Cứu Rỗi vẫn là một niềm tin chung cho họ. Đã là một niềm tin chung thì làm sao bên này không nhớ bên kia.
Nếu từ Lisbon đã nhớ về Rio De Janeiro thì từ Rio làm sao không nhớ đến Lisbon.Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel
Vài địa điểm khác nên ghé tham quan khi đến Lisbon:

Castelo de São Jorge

National Tile Museum

Calouste Gulbenkian Museum

Oceanario de Lisboa

Design & Fashion Museum (MuDe):

Mosteiro dos Jeronimos


Torre de Belem

Elevador de Santa Justa

Museu Nacional de Arte Antiga (MNAA)

Igreja de São Roque

Bí Thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh có thực sự nhận bằng tiến sĩ?

Nhắc đến chương trình giáo dục tại Hoa Kỳ, chắc nhiều người nghĩ rằng chất lượng học vấn phải tuyệt vời lắm. Nhưng với việc Bí Thư Thành Ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh bị “vạch trần” sử dụng bằng cấp không đúng quy định, thì ngoài chuyện bằng cấp có thật sự giá trị, một số người cũng quan ngại rằng, liệu ông có thực sự là người từng đi học hay không?
Theo trang web của đại học California Southern University, Costa Mesa, trước đây có tên là Southern California University for Professional Studies (SCUPS), trường được thành lập năm 1978 và dạy trình độ cử nhân (Bachelor), cao học (Master), và tiến sĩ (Doctoral).Ông Nguyễn Xuân Anh, bị báo trong nước cho là “mua” bằng đại học từ trường California Southern University.
Trường này chỉ yêu cầu học viên nộp đơn xin học trực tuyến và quá trình này chỉ cần làm “tích tắc” là xong. Sau đó, học viên gửi kèm bảng điểm của những trường từng theo học và một số giấy tờ theo yêu cầu của trường.
Đối với du học sinh, trường yêu cầu bổ sung thêm một số hồ sơ chứng minh trình độ tiếng Anh tối thiểu. Sau đó, sinh viên chờ trường xác nhận, rồi nhận được thư báo nhập học nếu đáp ứng đủ yêu cầu.
Cũng theo trang web này, trường đại học California Southern University hoàn toàn học trực tuyến (online), không cần theo giờ học cố định, và không cần làm bài theo nhóm. Điều này tạo điều kiện, thời gian, và tốc độ học phù hợp cho từng sinh viên. Vì thế, chứng chỉ tại đại học này tốn kém nhiều hơn, giao động từ $150 cho mỗi tín chỉ (unit) cho chương trình cử nhân y tá, lên đến $495 cho mỗi tín chỉ ở bậc cao học, tiến sĩ.
Bí Thư Thành Ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
Theo thông tin mới nhất, trường đại học hiện được các tổ chức như Western Association of Schools and Colleges (WASC), Accreditation Council for Business Schools and Programs (ACBSP), Commission on Collegiate Nursing Education (CCNE), và Council for Higher Education Accreditation (CHEA) thừa nhận.
Bà Zitlaly Sanchez, một tư vấn tuyển sinh của trường, cho nhật báo Người Việt biết: “Chúng tôi được nhiều trung tâm công nhận, và đây là những trung tâm công nhận các trường như UCLA và UC Berkeley.”
Nhưng bà không nói có hiệp hội nào công nhận UCLA và UC Berkeley mà không công nhận California Southern University hay không.
Khi hỏi bà nếu học chương trình MBA tại đây, liệu một số nước khác có công nhận, bà cho biết: “Tựa của tấm bằng MBA ‘tự chứng minh.’”
Ngoài ra, nhiều người cũng thắc mắc rằng người học trực tuyến có đích thực là người hoàn tất khóa học hay không.
Phóng viên Người Việt cũng xác nhận xem liệu ông Nguyễn Xuân Anh có từng theo học trường này không, bà Zitlaly lục trong hệ thống máy tính nhưng không thấy tên của ông Anh, nhưng bà nói thêm: “Vì trường chúng tôi từng chuyển từ hệ thống giấy tờ qua hệ thống máy tính, cho nên, một số sinh viên từng học tại đây nhưng vì thất thoát hồ sơ nên không nằm trong hệ thống máy tính.”
Nhật báo Người Việt cũng liên lạc với văn phòng tiếp xúc cộng đồng của trường này, nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi. (Kh.L.)

Văn hóa quan chức Đảng

Nói ra thì bảo ác cảm và định kiến với quan chức của đảng, nhưng càng ngày càng thấy bao nhiêu việc hành xử và phát ngôn trái tai gai mắt của các vị ấy không thể không bực dọc khó chịu.

Thời gian dài vừa qua, tui nhắm mắt làm ngơ, không muốn đụng chạm đến hạnh kiểm các vị ấy để khỏi chuốc bực vào người, nhưng rồi thấy các vị càng lúc càng quá đáng nên không thể Tuổi trẻnào lặng im mãi được.

Mới đây nhất là vụ bà Mai Trang phó chủ tịch văn xã của quận tui đang sống. Theo clip và theo lời kể các nhân chứng, bà đậu xe sai luật bị nhắc nhỡ đã không khắc phục lại điện thoại gọi chủ tịch và trưởng công an phường dưới quyền đích thân ra trông xe cho bà đi ăn trưa. Bà sai lè ra và thiếu văn hóa thấy rõ, nhưng hai ông quan chức đầu phường, mong rằng không phải phường Thượng Đình nơi tôi đang cư trú, còn quá tệ hại. Xin hai ông quan ấy nhớ cho, các vị là đầy tớ của nhân dân chứ không phải đầy tớ của cấp trên, nhất là không phải đầy tớ của bà phó chủ tịch quận thiếu văn hóa. Ít ra mấy ông cũng có chút lòng tự trọng để cha mẹ, con cháu mấy ông nhìn vào không thấy nhục cho gia phong chứ.

Nói nặng lời thì cũng tội nghiệp cho các ông, cái cơ chế nhân sự nầy mà không quỳ cúi khom lưng, quỵ lụy chạy chọt cấp trên thì cũng khó mà tồn tại, đừng nói đến chuyện được đề bạt vươn lên. Bà phó chủ tịch quận cũng thế thôi, hống hách sai bảo cấp dưới như chủ tớ, nhưng với cấp trên có khi quỵ lụy, luồn cúi còn tệ hại hơn các ông làm đối với bà nữa. Nếu bà ấy là người tự trọng không hề luồn cúi bợ đỡ cấp trên thì bà ta không thể nào tỏ ra hống hách hoặc chấp nhận sự luồn cúi đến mất nhân phẫm của cấp dưới.

Trong lãnh vực cư xử văn hóa còn có bà phó giám đốc sở nào đó ở Ninh Thuận đi chơi công viên ngang nhiên bẻ hoa anh đào để chụp hình tự sướng, bị báo chí và mạng xã hội lên án liền chối phăng và đổ thừa cho cấp dưới. 

Cũng trong lãnh vực cư xử văn hóa ấy, nặng nhất là bà Ngân chủ tịch quốc hội, khi đưa Obama ra ao cá để thăm, đã đổ phứt một cách thô lỗ cả một xô thức ăn xuống ao cho xong việc ngay trước mắt quốc khách và trước ống kính của truyền thông.

Ông Nguyễn Minh Triết đường đường là chủ tịch nước ra nước ngoài phát ngôn ngớ ngẫn gây cười cho thiên hạ, nào là phân hóa nội bộ nước Mỹ, nào Cu canh Việt thức, nào Việt Nam có gái đẹp lắm...

Phô trương huênh hoang sự giàu có một cách lố bịch và kém văn hóa không ai bằng các quan chức của đảng. Đỉnh cao là ông cựu tổng bí thư Nông Đức Mạnh với lâu đài lát đá, dát vàng cùng với cái ghế vương quyền lòe loẹt vàng đỏ made in China. Ông cựu Lê Khả Phiêu thì không chút hổ thẹn khi trưng bày cặp sừng voi ngay trong phòng khách dinh cơ của ông. Ở tầm thấp hơn có ông Lê Phước Hoài Bảo ở Quảng Nam nghe nói học bằng nầy bằng khác ở nước ngoài, còn rất trẻ mà lại rất hãnh diện với nội thất toàn gỗ trông như một cửa hàng đồ gỗ. Ông ta làm quản lý nhà nước mà không hiểu rằng Châu Âu cấm không cho nhập đồ dùng làm bằng gỗ rừng từ các nước Đông Nam Á, trong đó có VN hay sao? Họ làm vậy là giúp bảo vệ rừng giùm cho VN đấy ông ạ. Liệu nói đến đây ông Hoài Bảo nói riêng và nhiều quan chức khác nói chung có hiểu ra không, khi mà các ông phô trương toàn đồ dùng gỗ khối trong nhà mà không có chút ray rức hay xấu hổ.

Bệnh huênh hoang phô trương sự giàu có kệch cỡm của các quan chức đang bùng lên như cơn dịch không kiềm nén được dù các ông thừa biết rằng khi khoe ra sẽ dễ bị quy kết tội tham ô.

Biệt phủ, lâu đài, nhà thờ tộc, trang trại... của các quan chức đương quyền và cựu quyền lộ ra khắp nơi. Dường như vị nào cũng muốn học tập gương ông Mạnh, ông Phiêu. Nhân đây, rất hoan nghênh bạn trẻ Thái Văn Đường đã lập ra trang LỀU CỦA ĐẦY TỚ tập hợp hình ảnh đủ các loại dinh thự, biệt phủ, lâu đài của các quan tham công khai lên mạng cho người dân đóng thuế trông thấy.

Huênh hoang cho sướng, đến khi bị phát hiện và bị truy hỏi tiền đâu ra thì các vị trả lời y chang một bài: làm thối móng tay từ các nghề buôn chổi, nhổ chít, chạy xe ôm ...mà gây dựng nên cơ đồ, để làm trò cười cho dân chúng.

Về mặt phát ngôn thì không thể nào ghi ra đây cho hết những lời lẽ sai trái, ngô nghê, thiếu am hiểu của các vị quan chức từ trước đến nay.

Chuyện tham ô của các quan thì khỏi cần nói ra ai cũng biết, nó lồ lộ ở khắp nơi

Cơ chế tuyển dụng nhân sự đã hỏng đồng bộ với nhiều cơ chế vận hành khác của bộ máy nhà nước độc đảng.

Người dân đang trông đợi vào một cơ chế khác để khỏi thấy những điều trái tai gai mắt đang hằng ngày đè lên đầu mình.


Huỳnh Ngọc Chênh
Lều Của Đầy Tớ, một group vừa hoạt động cách đây không lâu trên mạng xã hội với tôn chỉ công khai tài sản của quan chức bị Huyện Ủy Côn Đảo ra công văn yêu cầu công an “ngăn chặn, xử lý kịp thời.”
Facebook Group Lều Của Đầy Tớ hiện thu hút được hơn 50,000 thành viên, đăng tải tiêu chí: “Cập nhật về tình hình các ‘đầy tớ’ có biệt phủ, căn hộ ở khắp 63 tỉnh thành trong cả nước tới bạn đọc một cách nhanh nhất.”
Nhóm này cũng đề ra quy định “đăng nội dung tin bài, hình ảnh trung thực, không viết vu khống, không photoshop chế nhạo, không tính nhà công vụ.”
Một công văn của Huyện Ủy Côn Đảo do Bí Thư Nguyễn Hoàng Tùng ký được chia sẻ trên mạng xã hội ghi: “Thường Trực Huyện Ủy nhận được công văn mật của Thường Trực Tỉnh Ủy (Bà Rịa-Vũng Tàu) về việc chỉ đạo các biện pháp phòng ngừa, đấu tranh, ngăn chặn, vô hiệu hóa hoạt động của nhóm phản động Lều Của Đầy Tớ.”
“Phương thức hoạt động của nhóm này là thu thập hình ảnh, video về tải sản, sinh hoạt đời tư của các cán bộ, đảng viên các cấp nhằm tuyên truyền, xuyên tạc, hạ uy tín các đồng chí lãnh đạo đảng, nhà nước,” công văn này cho biết.
Công văn này cũng yêu cầu “định hướng dư luận, nhận thức của cán bộ và nhân dân, không theo dõi (follow), nhấn like hoặc comment trên group Lều Của Đầy Tớ.”
‎Hồi Tháng Bảy, nhà hoạt động Hoàng Dũng đăng thông tin trong nhóm: “Nhóm này cần thêm anh em thiện nguyện để ghi chính xác địa chỉ mỗi ‘căn lều,’ vẽ sơ đồ vị trí chính xác căn lều. Từ đó ta lập ra được bản đồ chi tiết các tỉnh thành có ‘lều.’ Rồi kêu gọi các anh em phịch phượt thủ đi ngang check-in, chụp hình selfie. Các ‘túp lều’ đó phải trở thành địa chỉ mà nhiều người muốn chứng kiến tận mắt thì nó mới thú vị.”
‎Hồi Tháng Sáu, công luận xôn xao chuyện Thanh Tra Chính Phủ tiến hành làm rõ nguồn gốc khối tài sản “khủng” gồm nhiều đất đai, dinh thự của ông Phạm Sĩ Quý, giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Yên Bái.
Truyền thông ở thời điểm đó ghi nhận khu biệt phủ gồm biệt thự, nhà thờ, hồ nước, bể bơi, cầu dây văng và sân vận động nằm trên khu đất 1.3 hécta tại phường Minh Tân, thành phố Yên Bái.
Trả lời báo chí, ông Phạm Sỹ Quý nói khu dinh thự của gia đình ông “được xây dựng từ tiền vay ngân hàng 20 tỷ đồng ($880,000), mượn của nhiều bạn bè, tiền tích cóp từ thời trẻ.”Biệt phủ của ông Phạm Sĩ Quý, giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Yên Bái. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
Tuy vậy, báo Người Lao Động hôm 6 Tháng Chín cho hay, “hết lần này tới lần khác phải lùi thời gian công bố kết quả thanh tra tài sản gia đình ông giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Yên Bái.”“Việc tiến hành thanh tra khối tài sản lớn của gia đình ông giám đốc sở ở Yên Bái đúng vào lúc dư luận cả nước đang ‘dậy sóng’ được xem như là liều ‘thuốc thử’ niềm tin. Chưa biết kết quả thanh tra có đáp ứng niềm tin của người dân trong công cuộc phòng chống tham nhũng hay không nhưng cứ mỗi lần lùi công bố kết quả thanh tra là một lần sụt giảm niềm tin,” báo này viết.
Đề cập đến tài sản của quan chức, nhà báo Mạnh Quân, công tác tại báo điện tử Dân Trí, viết trên mạng xã hội: “Nếu quan chức có thu nhập chính đáng tốt, sao họ không được xây nhà to? Nhiều ông bộ trưởng, lãnh đạo tỉnh… vốn gia đình họ cũng đã giàu có từ trước, có người thân kinh doanh, buôn bán, thừa kế nhà, đất, tài sản… thì họ vẫn hoàn toàn có quyền xây nhà đẹp chứ? Chỉ là nếu ông phản ánh, chứng minh được nhà ông đó được xây dựng bằng tiền tham nhũng, ăn hối lộ thì hãy nói.”
“Ngay đám nhà báo, khối người cũng có biệt thự lớn mà. Có ông ở báo Quân Đội Nhân Dân có cả cái resort tuyệt đẹp ở bãi Sông Hồng đó, nhưng đó là do nhà ông ấy kinh doanh cây cảnh nhiều thế hệ mà có. Thế nếu như cách làm hiện nay của một số báo, cứ chụp, tương hết lên rồi đặt câu hỏi, có phải đúng không? Thời nay mà cứ bắt giới quan chức cứ phải ăn ở cần kiệm, nhà nhỏ có gì đó không xuôi tai nhỉ? Chỉ là ông phải chứng minh được thu nhập chính đáng trong bản kê tài sản thôi,” ông viết.

Buồng Chuối Còn Xanh

Góc sân sau nhà tôi có một bụi chuối sứ. Cây chuối mẹ là do em tôi cùng cô học trò của nó đã hì hụi đào, bươi, kéo, khiêng đem về cho tôi, khoảng 7 năm trước.

Cây chuối dài cả sải tay đó tôi xuống đất, sống lớn mạnh, cao khỏi nóc nhà mấy thước. Tới mấy năm sau cây vẫn im ru, chưa thấy có trái gì hết, lá nào cũng bị gió tước cho tơi tả. Nhìn cây lá héo queo buồn ủ rũ tôi bèn cưa ngang gốc sau khi có vài cây con nhú lên xung quanh. Tôi định bụng, chuối nầy chắc là chuối kiểng, vậy mình bỏ cây lớn, nuôi cây con, cùng với hai cây đu đủ và dàn bông giấy đỏ ối để làm cảnh, vừa đẹp cái sân vừa có màu sắc quê hương.

Thế nhưng, hai năm sau, cây chuối con lớn nhất lại trổ ra buồng. Buồng chuối thật lạ, nó có hồi nào mình không hay. Chẳng là, một hôm tưới cây, nhìn cây chuối bắt đầu có vẻ ủ rũ như cây mẹ lúc trước, tôi định bụng, không ra trái thì chắc phải đốn bỏ, dẹp luôn cho rồi vì bụi chuối lấn đất và hao nước quá đi. Vài hôm sau ra thăm thì bỗng dưng tôi thấy cái gì đó màu đỏ tím từ ngọn thòng xuống. Nhìn kỹ thì là cái bắp chuối. Ối trời! vậy là cây chuối có trái rồi. Về sau, có kinh nghiệm, tôi cứ ngắm cái đọt của mấy cây kia, khi thấy lá chuối từ ngọn u u bự ra ở cuống thì là nó trổ bắp đó, vài ngày sau là cái bắp chuối sẽ từ từ thòng xuống, rồi từng lớp từng lớp nải chuối sẽ bung ra.

Nghe người ta thường ngâm:

Mẹ già như chuối chín cây

Gió lay mẹ rụng con rày mồ côi...

Mùa Vu Lan năm nay, 2017, cây chuối nhà tôi có một buồng chuối, đếm được 12 nải.

Chuối trên cây nhà tôi xanh rất là lâu, cứ xanh hoài...



Tết năm 2005 tôi viết bài Má Tôi Năm Nay 80 tuổi để mừng má tôi sống thọ. Giữa năm đó Má tôi thường than mệt, chị em tôi lại sợ...

Má có hai chứng bịnh lâu năm, ăn không tiêu, đau bụng và hay bị xỉu. Khi có chuyện lo lắng buồn phiền thì má xỉu. Lâu lâu bị đau bụng như trúng gió cũng xỉu. Hễ ăn xong phải nằm nghỉ một chút thì mới tiêu. Năm đó thấy Má lên cân nhiều, cái bụng phình lên. Sợ quá đưa Má đi chụp hình mới rõ, Má có một cái bướu bẩm sinh, bây giờ càng ngày càng lớn và chận ngang đường xuống ruột. Bác sĩ khuyên phải lấy bướu ra. Ban đầu có hơi sợ, Má nói thôi Má cũng già rồi, mổ xẻ làm chi. Chúng tôi đồng thanh, bây giờ người ta sống thọ lắm, ở đây bác sĩ nhà thương giỏi nhứt thế giới mà, chẳng lẽ Má cứ nuôi bịnh hoài sao?

Thế là, Má chịu, sợ gì. Sau khi mổ xong bác sĩ cho biết bây giờ cái bao tử của Má tôi chỉ còn có một phần ba mà thôi, ăn uống phải từ từ và thật là ít. Bác sĩ cho tôi coi mấy tấm hình, trước và sau khi mổ. Lạ quá, cái bao tử cắt rời ra khỏi bụng, để nằm trong cái khay trên bàn, trước khi mổ thì có cái bướu bự tổ chảng, kích  cỡ bằng nắm tay ông bác sĩ. Tấm hình sau khi mổ, ông nói đã cắt sạch hết bướu, may lại, bao tử còn bằng như trái chuối già hương, nhỏ xíu.

Từ đó Má ăn rất ít và sụt cân lần lần, bụng xẹp xuống thấy rõ.

Năm 2010, một hôm nghe Má nói cũng còn bị mệt hoài, cứ muốn xỉu, tôi chạy qua thăm. Tôi nghĩ, Má bị mệt vì ít vận động, vậy tôi dìu Má đi loanh quanh trong xóm cho giãn gân cốt. Hai mẹ con đang đi thì Má tôi tự dưng ngã quỵ xuống, bất tỉnh nhân sự. Đang ở ngoài đường, không mang theo cái điện thoại di động, sợ quá, bối rối, hớt hải, nhớn nhác ngó quanh, tôi gào lên HELP HELP... may thay, có mấy người đang cắt cỏ gần đó, hiểu chuyện liền rút điện thoại ra gọi 911...

Dù mất bình tĩnh nhưng không quên khóa huấn luyện về cấp cứu trong sở nên tôi xem xét, má còn thở, tim còn đập, chỉ là xỉu thôi. Tôi đỡ hai chân má cao hơn đầu cho máu chảy lên não.

Má tôi nằm trên cỏ, da tái nhợt màu xám xanh, hai mắt nhắm nghiền, hàm răng giả sút ra, rớt xuống, lòng tôi quặn thắt, xót xa.

Tôi ngồi đó nhìn mẹ, không dám để cho nước mắt ứa ra.

Chỉ vài phút sau, nghe rú còi inh ỏi, 3 chiếc xe, cứu thương, cảnh sát và chữa lửa chạy tới thắng cái rụp. Hai ba người nhảy xuống khỏi xe chạy tới. Tôi mừng quá, có nhân viên chuyên môn, bớt lo rồi.

Má tôi tỉnh lại. Sau phần xem xét nhịp tim, đặt ống thở, họ ràng má tôi vô băng ca khiêng lên xe. Mọi sự làm cái vù rụp rụp, tôi chạy theo hụt hơi.

Tới nhà thương, họ đưa Má vô phòng khám liền và cho biết Má tôi bị bịnh tim, cần nằm lại để điều trị.

Mấy chị em nghe tin lần lượt vô thăm, bàn cãi, ăn năn, hối hận. Tại sao lúc trước Má hay xỉu thì đổ cho là bị trúng gió, tại sao không đưa Má đi khám bịnh thường xuyên, tại sao không dìu má đi bộ hàng ngày…bao nhiêu là cái tại sao, tại sao…với những khuôn mặt lo âu và có lỗi.

 Sau cùng, bác sĩ chuyên về tim cho biết Má tôi cần đặt cái pace maker (máy trợ tim) vì tim má rất yếu cho nên cứ làm Má xỉu hoài. Cái máy trợ tim ấy có nhiệm vụ nhảy vô can thiệp, khi tim Má gần như ngừng đập thì máy sẽ kích hoạt, hỗ trợ cho nhịp tim đều lại.

Ngồi ngoài phòng đợi tôi miên man nghĩ ngợi.

Sau bài viết duy nhứt “Thăm Xứ Đạo Amish” giải thưởng Viết Về Nước Mỹ, Má tôi được vô Chung Kết vào năm 2007, chúng tôi xúi Má viết thêm. Thế là má viết nhựt ký. Viết rồi để đó vì tay đã yếu rồi, cầm cây viết không vững nữa, cho nên, gặp con cháu Má thích kể chuyện hơn. Tôi vẫn còn giữ tập nhựt ký ấy vì chữ Má vừa nhỏ vừa khó đọc, tôi lại làm biếng đánh máy lại!

Có nhiều chuyện nghe lặp lại nhiều lần đâm chán, tôi gom lại nhét vô cho lắng đọng một góc nào đó trong đầu. Khi ngồi đợi má đang giải phẫu, ráng kềm cho lòng bớt bồn chồn, tôi từ từ lôi ra những chuyện đời xưa của Má.

Thường thì, khi đám con nhắc về Ba tôi thì mới thấy Má vui còn đa phần Má tôi hay buồn giận. Buồn giận ai chuyện gì thì nhớ dai lắm. Và thù ai thì khỏi chê, chẳng hạn như thù Việt Cộng. Má kể rằng, hồi nhỏ Má sống với ông bà ngoại trên chiếc ghe chài, người ta gọi là ghe thương hồ, buôn bán xuôi ngược trên sông. Từ Cần Thơ ông bà ngoại vô vườn đặt mua cả hàng cây ăn trái, xuống rẫy cũng mua luôn cả rẫy, mùa nào thức nấy, chở lên Sài Gòn bán và ngược lại, đem những thứ Cần Thơ không có về bán. Sống như vậy cho tới khi má bị bịnh thường té xỉu nên ông ngoại sợ mới lên bờ cất nhà gần chợ Châu Đốc và sống luôn trên bờ, mở một vựa bán lá trầu, rau cải, trái cây ngoài chợ.

Thì ra, bịnh tim nầy Má đã bị từ nhỏ. Trời đất ơi! nghe lỗ tai bên nầy cho lọt qua bên kia, không để ý đưa má đi khám tim, để đến bây giờ bịnh tim nặng thêm. Chúng tôi quá sức vô tâm…

Khi ông bà qua đời, có một thời gian Má sống với người bà con, hàng ngày thấy ông chồng ngồi ăn cơm, vợ đứng hầu rồi ăn sau, cơm thừa canh cặn dưới bếp. Khi vợ làm gì không vừa ý thì ông chồng cầm roi quất tưới lên đầu. Khi lấy Ba tôi là công chức, đối xử mềm mỏng, không bao giờ chửi thề, không bao giờ thượng cẳng chân hạ cẳng tay tới vợ con cho nên đối với Má, Ba tôi là Số Một trên đời.    

Má tôi có tật bất công, Má chỉ thương đám con gái và thằng con trai, dâu và rể thì cũng thương nhưng ít hơn nhiều.

Đám cháu nội ngoại, đứa nào được Má giữ thì tiếng Việt rành, nói giỏi một cây, có khi hiểu luôn cả câu bóng gió. Về công lao này, chị em tôi biết ơn Má vô cùng. 



Cuộc giải phẫu kéo dài gần 4 tiếng đồng hồ. Khi y tá đẩy Má ra, nhìn gương mặt tái xanh hốc hác của Má, chị em tôi bật khóc.

Về bịnh bao tử thì không nói làm gì vì là tật bẩm sinh, bướu lớn theo thời gian. Bịnh tim, với cuộc đời thăng trầm đầy gian khổ của Má, không nặng thêm mới là lạ.

Má góa chồng năm 42 tuổi, phải cố gắng làm việc để sinh sống, Má đã lướt qua mọi cơn đau.

Ngày ấy, ngoài chị tôi đã có chồng con, tôi cũng 20, má còn 6 đứa con đang tuổi đi học và đứa nhỏ nhất mới có 3 tuổi thôi. Ngơ ngác! Nghèo từ thuở về với chồng, nghèo dẫn tới khi có tám mặt con. Làm sao đây? Với số lương Quốc Gia Nghĩa Tử của ba, được bao nhiêu? Trong khi một tháng thì dài đằng đẵng, sống làm sao khi một tạ gạo trên một ngàn đồng Việt Nam hồi đó? Thế là má tôi phải ra lề đường, trên miếng ny lông có túm quần áo trẻ con, dang nắng dầm mưa kiếm từng đồng lời. Vừa bán vừa canh chừng, hễ cảnh sát rượt thì chạy. Cứ thế đó, sống qua ngày cho tới khi Má túm đám con thơ chen lên được chiếc máy bay qua Mỹ, ngày 28 tháng Tư năm 1975.

Má tôi, một người đàn bà gầy ốm, thương con, lo cho con, tinh thần phải trở nên can cường, sức chịu đựng phải mạnh mẽ, dẻo dai. Ngồi trong hãng may, triền miên may từng tấm trải giường, mền, gối, khăn, màn... ngày hơn tám tiếng, làm hơn hai chục năm.

Những năm tháng ấy chẳng bao giờ nghe Má tôi than van nửa lời! Cũng chưa từng đi chụp quang tuyến gan ruột phèo phổi gì hết.

Khi cháu nội ngoại ngày càng đông, chị em tôi phải đi làm thì Má tôi trở thành người giữ cháu thêm cả chục năm nữa, từ trên bảy mươi cho tới tám mươi mấy mới ngưng. Má giúp và làm bao nhiêu chuyện cho chúng tôi trong khi tám chị em tôi, có đứa nào làm được điều gì cho Má chưa?

Nghĩ tới mà thấy mình bất hiếu quá.



Tôi có đứa em út đang sống gần Lake Tahoe. Má tôi có niềm vui và hạnh phúc là đi chơi chung với hết thảy mấy đứa con. Mấy năm gần đây, mỗi năm ít nhất một lần chúng tôi đưa Má lên thăm nó. Như năm rồi, mấy chị em đã xúm nhau, hai đứa nhỏ nhất khớp cánh tay nhau làm cái kiệu như hồi nhỏ hay chơi, khiêng Má lên. Chụp hình thấy sau lưng Má là rừng thông cổ thụ, tượng trưng cho tuổi thọ, lá thông đùa reo trong nắng, vui như tiếng cười của Má.

Lần nào lên thì Má cũng nhắc, ghé qua thành phố Reno, tiểu bang Nevada, sát biên giới California để thăm lại ngôi nhà xưa, nơi cả nhà đã sống chung với nhau khi mới qua Mỹ, tháng 5 năm 1975. Chúng tôi cũng đã đưa má về Việt Nam thăm lại ngôi nhà kỷ niệm hồi Ba tôi còn sống ở cư xá Phú Lâm A.

Má tôi không quên mình từ đâu tới và luôn nhớ cái lúc mới qua.

Bây giờ chắc Má cũng hài lòng lắm rồi. Hy vọng đưa Má đi thêm chuyến nữa, qua Texas thăm nhỏ em kế. Má muốn đi bằng xe lửa cho biết và để mấy chị em có dịp đi chơi ké.

Mùa Vu Lan năm nay, 2017, tám chị em chúng tôi vẫn còn có phước, được vinh hạnh và cảm xúc, gắn cái bông hồng trên áo. Nhờ thuốc men, với cái bao tử bằng trái chuối cau, trái tim đập đều bằng cái máy trợ tim, tới bây giờ, khoan khoan, Má tôi chưa là “chuối chín cây.”

Cầu ơn trên, cho buồng chuối còn xanh lâu, cho tám chị em chúng tôi được làm kiệu khiêng Má tôi lên, cho Má cười tươi và được sung sướng gắn cái bông hồng lên áo thêm nhiều nhiều nhiều năm nữa./.Tác giả: Trương Ngọc Bảo Xuân

Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc

Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc

Ông Vương Mẫn Thanh là người trực tiếp chăm sóc sức khỏe cho các thế hệ lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc. Với kinh nghiệm của một danh y, ông đã đúc kết 6 “lời vàng” đáng giá.

Cục sức khỏe Trung ương là cơ quan chuyên môn quản lý và phục vụ chăm sóc sức khỏe cho các cán bộ cấp cao của Trung Quốc với những nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, cần những danh y có tay nghề cao. Chuyên gia Vương Mẫn Thanh là một trong những thành viên đặc biệt của cục này.
Kể từ năm 1954, ông được mời tham gia Tổ chăm sóc sức khỏe Trung Nam Hải, phục vụ các lãnh đạo nhà nước Trung Quốc như Mao Trạch Đông, Chu Đức, Đặng Tiểu Bình, Dương Thượng Côn… Việc làm cố vấn sức khỏe cho các nhân vật tinh hoa với sự tận tâm và cẩn thận trong suốt cuộc đời đã để lại cho ông những kinh nghiệm quý giá.
Sức khỏe bản thân tốt thì mới chăm sóc người khác tốt
Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc - Ảnh 1.
Kết quả xét nghiệm từ năm 2002 đến 2016 của ông Thanh đều có chỉ số bình thường
Trong bảng kiểm tra sức khỏe của bác sĩ Thanh, từ năm 2002-2016, tròn 15 năm ông đều đạt chỉ số sức khỏe tốt. Cho đến khi 88 tuổi, kết quả xét nghiệm tất cả các chỉ số đều bình thường.
Nhìn bảng kết quả xét nghiệm của một người 88 tuổi, bạn có thể sẽ phải ghen tị vì bản thân mình khó sánh nổi.
Huyết áp, đường máu, mỡ máu, mật độ xương, điện tâm đồ, kết quả siêu âm đều có chỉ số bình thường, kể cả người trẻ tuổi cũng khó lòng đạt được.
Nhiều người sẽ thắc mắc, vậy có phải ông sinh ra đã khỏe mạnh hay không? Trên thực tế, ông Thanh không hề khỏe.
Khi 70 tuổi, do không cẩn thận nên ông bị ngã gãy xương, sau đó mắc bệnh viêm phổi, thậm chí bị ung thư thực quản, nhưng ông đều áp dụng những kiến thức chăm sóc sức khỏe để vượt qua bệnh tật.
Sự ổn định dài hạn số cân nặng là một trong những chỉ số quan trọng đánh giá khỏe mạnh, Bản thân ông Thanh đã duy trì cân nặng của mình ổn định liên tục trong suốt 60 năm và điều đó liên quan chặt chẽ đến sức khỏe của ông.
6 lời vàng chăm sóc sức khỏe từng được áp dụng cho các lãnh đạo Trung Quốc
1. Quá cầu kì bao bọc thì không thể khỏe mạnh
Ngày xưa cuộc sống khó khăn, chiến tranh khắc nghiệt, ăn uống thiếu đói, y dược hạn chế, một lọ thuốc cũng trở nên quý hiếm, trường hợp đặc biệt mới được dùng.
Ngày nay điều kiện đầy đủ, ăn no mặc ấm, nhà cửa xe cộ đều tốt, ngồi đâu cũng phòng kín điều hòa, ra khỏi nhà một bước lên xe, thư thái nhẹ nhàng không lo mưa gió.
Nhưng trong điều kiện tốt như vậy mà ai cũng không đủ khỏe, đại đa số người đều có những vấn đề về thể lực, thể chất càng ngàng càng tệ, bệnh tật càng ngày càng nhiều.
Điều nghịch lý đó là do đâu? Nếu so sánh với trước đây, thì nguyên nhân chỉ có thể là do chúng ta quá cầu kỳ, quá câu nệ, quá nuông chiều bản thân.
Ông Thanh giải thích, nếu muốn khỏe mạnh, điều quan trọng là nên thích ứng với quy luật vận động tuần hoàn của cơ thể, không nên kỹ tính quá mức. Nên ăn ít một chút, uống rượu ít một chút, đi bộ nhiều lên.
Khi trời lạnh, cơ thể cũng nên chịu lạnh một chút. Khi trời nóng, hãy cứ để cơ thể đổ mồ hôi, nếu không, dần dần cơ thể sẽ mất hết sức đề kháng tự nhiên, hệ miễn dịch sẽ thoái hóa.
Ví dụ, người nào ngồi điều hòa suốt ngày, ra ngoài một chút là dễ bị ốm. Trẻ con ở lâu trong nhà, hễ ra gió là sinh bệnh. Người ít vận động, mỗi lần đi đâu là mỏi mệt rã rời. Gặp việc gì cũng ngại khó, ngại khổ.
Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc - Ảnh 2.
2. Giấc ngủ tốt quan trọng hơn những bữa ăn ngon
Người có một giấc ngủ tốt thông thường sẽ ngủ từ 11h đêm đến 7 giờ sáng hôm sau. Tôi mỗi ngày đều lên giường lúc 10h, khoảng 10h30 thì ngủ, thường sẽ ngủ một mạch khoảng 7-8 tiếng mới tỉnh. Nếu khi nào không ngủ đủ, thì ít nhất cũng đảm bảo chu kỳ có một giấc ngủ ngon trong vòng 24h.
Đừng trì hoãn việc ngủ bằng bất kỳ lý do gì. Người ta có thể không ăn một ngày nào đó cũng không quan trọng. Nhưng nếu không ngủ, sức mạnh thể chất và khả năng miễn dịch sẽ suy giảm và khó phục hồi trở lại.
Chỉ có đảm bảo giấc ngủ tốt thì mới có thể duy trì được hệ miễn dịch tự nhiên tốt, từ đó mới có đủ khả năng miễn dịch, giúp cơ thể chống lại bệnh tật.
Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc - Ảnh 3.
3. Dù là loại thuốc tốt nhất thế giới cũng không bằng khả năng miễn dịch tự nhiên của cơ thể
Nhiều người không coi trọng sức khỏe trong một thời gian dài, đến khi xuất hiện vấn đề thì bạn luôn nghĩ đến việc dùng thuốc để khắc phục, đó là một quan điểm sai lầm không thể biện minh.
Cơ thể chúng ta có một đội “cảnh vệ phản ứng nhanh” gọi là hệ miễn dịch, đây chính là cơ quan bảo vệ cơ thể quan trọng số một. Nói một cách đơn giản, nó chính là những chiến sĩ sẵn sàng chiến đấu chống lại bệnh tật, bảo vệ cơ thể bạn.
Nhiều người hễ ốm một chút đã uống thuốc, tiêm truyền, mà không biết rằng “1 phần thuốc chứa 3 phần độc”. Trung Quốc có cuốn sách nổi tiếng “Trung Quốc dược điển” ghi chép rất rõ những loại thuốc và tác dụng phụ của chúng, không có loại thuốc nào là không có tác dụng phụ.
Vốn dĩ công việc chữa bệnh cho cơ thể là nhiệm vụ của hệ miễn dịch, thì bạn lại dùng thuốc để làm việc đó. Có một số bệnh nhỏ, hệ miễn dịch đều phải “ra tay” để chữa, nếu bạn dùng thuốc thay thế, không những “cướp việc” của hệ miễn dịch, mà còn khiến tài năng của chúng bị hao mòn, dần dần sẽ mất đi thiên chức tự nhiên vốn có.
10 năm trước, tôi bị ung thư vòm họng, phải phẫu thuật cắt khoảng ¾ chức năng vùng dây thanh âm. Sau khi phẫu thuật, tôi không xạ trị, cũng không hóa trị, thậm chí không uống thuốc. Tôi hoàn toàn dựa vào chức năng của hệ thống miễn dịch thiên bẩm, tôi đã thắng trong cuộc chiến này.
Tôi đã không thể chấp nhận được liệu trình hóa trị vì chúng sẽ giết đi rất nhiều tế bào khỏe mạnh. Điều này thật sự chúng ta cần suy nghĩ.
Hãy để hệ thống miễn dịch của bạn ra tay chiến đấu. Khi hệ thống miễn dịch càng hoạt động mạnh, thì chúng càng được rèn luyện, sẽ càng ngày càng khỏe mạnh hơn.
Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc - Ảnh 4.
4. Con người thuộc nhóm động vật, nếu không vận động thì sẽ sớm sinh bệnh
Chúng ta đều biết, động vật là phải yêu sự “động”, nghĩa là vận động, di chuyển, tập thể dục. Nếu không làm việc đó, cơ thể sẽ sớm héo mòn, sinh bệnh mà chết.
Vận động nhiều không chỉ giúp cơ thể hưởng thụ cuộc sống, mà còn duy trì các chức năng bình thường, mới có thể khỏe mạnh, trường thọ. Điều này tốt hơn rất nhiều so với việc bạn ăn uống tẩm bổ suốt ngày.
Nếu ăn nhiều, Đông y cho rằng bạn sẽ sớm mắc bệnh “tam cao” (huyết áp, đường huyết, mỡ máu), béo phì, huyết quản bị tắc nghẽn do tích tụ mỡ thừa, làm tổn thương sức khỏe nghiêm trọng. Muốn được khỏe mạnh, hãy nghiêm khắc một chút với chính mình.
Tôi thường đi bộ, tuân thủ các kế hoạch hoạt động thể chất. Vào ngày thường, nếu không vội vàng, không phải xách vật nặng thì tôi sẽ không đi xe, kể cả ngồi xe miễn phí cũng không. Khi lên xuống cầu thang, tôi luôn cố gắng đi bộ thay vì đi thang máy.
Khi 78 tuổi, có lần tôi đi sinh nhật thầy giáo tiểu học thọ 101 tuổi, đến nhà thầy khi còn sớm, tôi đã đi bộ thong thả từ tầng 1 lên tầng 22 chung cư nhà thầy. Lên đến nơi, cơ thể vẫn giữ được sự bình thường, không thở dốc hay mệt mỏi gì cả.
Hãy dành thời gian, bỏ công sức ra để tập thể dục đúng mực, không xem thể dục là việc vui đùa, được chăng hay chớ, cũng đừng để phải trả giá cho việc sức khỏe bị tổn hại theo thời gian.
Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc - Ảnh 5.
5. Vạn vật muốn phát triển được phải dựa vào ánh nắng mặt trời, thiếu ánh nắng là chết
Bây giờ có rất nhiều người đi đến các phòng tập để rèn luyện thể dục. Điều này không có gì sai, nhưng có sự khác biệt rất lớn giữa hiệu quả sức khỏe mà bạn nhận được, đó là thiếu ánh sáng mặt trời.
Con người cũng như vạn vật trong giới tự nhiên đều cần đến ánh sáng, dựa vào đó để phát triển và tồn tại, vì vậy, cần phải phơi nắng nhiều hơn. Rất tiếc là nhiều người không biết tận dụng điều này, thậm chí nhiều người còn sợ ánh sáng, tránh ánh sáng, che chắn kín khi đi ra ngoài.
Ví dụ, các nước Bắc Âu thường thiếu ánh sáng mặt trời, vì vậy người dân các nước này duy trì một hình thức giải trí và hưởng thụ tốt nhất, chính là tắm nắng.
Một số người vì sợ ánh sáng mặt trời làm đen da, luôn luôn che chắn thật kỹ, thậm chí hiếm khi đi ngoài trời, mà không hề nghĩ rằng ánh sáng mặt trời là một trong những loại thuốc tự nhiên tốt nhất cho cơ thể.
Ánh sáng mặt trời không chỉ là chất hoạt hóa vitamin D, mà còn là loại thuốc bổ miễn phí, thuốc hạ huyết áp, thuốc trợ tim miễn phí. Sở dĩ nói ánh sáng mặt trời chữa bách bệnh là bởi vì hầu hết các cơ quan nội tạng trong cơ thể đều dựa vào dương khí để vận hành. Khi dương khí trong cơ thể đủ sẽ hỗ trợ hệ miễn dịch hoạt động hiệu quả, từ đó, khả năng miễn dịch của cơ thể được nâng cao.
Khi tắm nắng, không nên ngồi bên trong kính, vì ánh sáng xuyên qua kính sẽ cản trở tia tử ngoại, không có lợi cho cơ thể tổng hợp vitamin D, sẽ không đạt được hiệu quả thiết thực. Do đó, khi phơi nắng mặt trời là tốt nhất là ở những nơi có cây lá, không khí trong lành và môi trường hoàn toàn tự nhiên ngoài trời.
Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc - Ảnh 6.
6. Nghỉ hưu là nghỉ việc cơ quan, chứ không phải ngừng hoạt động
Đông y có quan niệm rằng, cái gì dùng đến thì sẽ phát triển, cái gì không dùng sẽ hỏng hóc. Điều này nghĩa là, khi cơ thể không hoạt động, tự nó sẽ sinh bệnh và ốm yếu. Dù bạn về hưu, vẫn nên tìm việc để làm, có việc để thực hiện.
Về hưu không có nghĩa là sống nhàn nhã, cơ thể người có khả năng nội tại vô tận, nên tiếp tục sử dụng khả năng đó một cách liên tục không ngừng nghỉ mới tốt. Nếu không dùng tới, các chức năng cơ thể sẽ dần cuống cấp và thoái hóa nhanh chóng, cơ bắp teo đi.
Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc - Ảnh 7.
Ông Thanh đã nghỉ hưu cách đây hơn 20 năm, nhưng ông tiếp tục được mời tham gia vào các hoạt động xã hội, ông cho rằng việc cung cấp những kiến ​​thức về chăm sóc sức khỏe cho người khác sẽ có giá trị lớn thay vì việc im lặng mang nó lên thiên đường.
Ông tiếp tục cập nhật kỹ thuật công nghệ, dùng mạng xã hội, tin nhắn, điện thoại di động và mát tính, internet và gửi thư điện tử cho bạn bè.
Ông khuyến cáo rằng những người già về hưu tuyệt đối đừng để mình nhàn rỗi, không việc thì có thể viết thư pháp, nếu không thì có muôn vàn cách khác tương tự. Có thể rủ những người hàng xóm đi tập thái cực quyền, hãy làm những điều tốt nhất cho sức khỏe.
Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc - Ảnh 8.
Sau khi nghỉ hưu, ông Thanh thường xuyên tham gia các buổi tọa đàm, trao đổi kinh nghiệm chăm sóc sức khỏe.
Bí quyết vàng cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình: Ai cũng áp dụng được, không cần 1 viên thuốc - Ảnh 9.
Thời gian rảnh, ông luyện viết thư pháp để thư giãn và dưỡng sinh.
*Theo Health/TT/ Tô Châu